Cuộc sống thật là lạ kỳ mẹ ạh.Vậy là đã 3 tháng kể từ ngày mẹ xa con.Con rất mong những gì con viết có thể gửi tới mẹ dù rằng mẹ chẳng thể hồi âm cho con được.Mẹ ơi, con vẫn khỏe. Cuộc sống đôi khi làm con mệt mỏi và con cảm thấy con đã gắng sức lắm rồi. Tất nhiên, con muốn được gọi cho mẹ và kể cho mẹ về cuộc sống hằng ngày của con nhưng mà làm thế nào bây giờ hả mẹ.
Những ngày này nỗi buồn trong con như thấm thía. Những ngày mẹ mới ra đi, con vẫn chưa cảm thấy hết được rằng mẹ sẽ không bao giờ về bên con nữa. Nhưng bây giờ con cảm thấy rồi mẹ ạh. Con hiểu được là vĩnh viễn mẹ sẽ không về nữa. Mẹ ơi, tại sao lại như thế. Trong những ngày mẹ được 49 ngày, lúc nào con cũng cảm giác mẹ đang quanh quẩn đâu đây. Nhưng những ngày này con không cảm giác được nữa. Ngày nào con cũng khóc, con mong mẹ về bên con nhưng mà mẹ không về.
Mẹ ơi, con có buồn đến mấy thì mẹ ở bên kia cũng đừng đau khổ lo lắng cho con mà không siêu thoát mẹ nhé. Mẹ buồn và lo cho con nhiều lắm rồi. Con không thể chịu đựng được khi mẹ ở thế giới bên kia mẹ cũng đau đớn và lo lắng cho con. Con sợ mẹ cô đơn, mẹ nhớ con. Con sợ không ai bảo vệ mẹ. Không được như thế đâu. Con không đồng ý.
Con thi xong rồi mẹ ạh.Con làm bài tốt.Rồi con sẽ học tốt thôi.Con sẽ cố gắng. Huy vẫn ở bên con. Bạn bè gia đình vẫn ở bên con. Con nhớ mẹ. Cuộc đời có 2 mẹ con mình luôn luôn hạnh phúc và đầy đủ. Tại sao lại lấy đi mất mẹ của con. Cuộc sống chỉ biết lấy đi tất cả của con mà thôi.
Mẹ ơi, con sẽ không bao giờ biết như thế nào là gia đình nữa cả. Thật sự với con bây giờ, con cảm giác mình không có gia đình. Mẹ ơi, con cần mẹ lắm. Nhưng thôi, con chả biết làm thế nào cả. Cuộc đời cứ trôi như vậy thôi. Mẹ àh, con yêu mẹ. Con yêu mẹ trong từng bước đi , từng hơi thở của con
Thursday, December 4, 2008
Subscribe to:
Posts (Atom)