Sunday, August 8, 2010

How are you doing in paradise?

Dear Mom! how are you doing in paradise. Today grandmom called me and told me that she dreamt about you. That you have a big house, that you are living there fully. But i think somehow you 're lonely. I know that. I never believe that you want grandmom to go there with you. But maybe you are lonely there. I know mom. I think about it just like when we were together. Cuz you are always like a friend of mine. I think i understand it somehow.
Mom, it's so chaos to me these days. I've a lot of think to think of. I met a Korean guy. Like he makes me feel so comfortable to be with, and he is kind of one who live heart, not only with head. He showed me photos of his family and even his diary. He is independent, after graduating high school, he went to Singapore alone, with a backpack to find university. He is so planful for now and the future, follow the schedule. I dont think a young guy with a babe face can behave like that. Something about him make me feel so inspired.
I know that we could not go far since we are from different country as well as we have different background. But for Huy, im also not sure. Im tired of him mom, he is so childish and careless. I really need somebody beside me. Am I deserve to?
Mom, it's comming soon. Next next month. Im going home on that day. Mom, dont think that I forget about you something cuz it will not happen. I keep you in my heart and my mind. I want to think that you are still there for me. I love you
I love you a lot !!!
I hope you are doing so well in paradise

Sunday, March 21, 2010

Nhớ mẹ

Hôm nay con nghĩ về mẹ và con muốn viết. Con rất hi vọng những dòng con viết mẹ có thể đọc được ở thế giới bên kia. Để mẹ biết về con và mẹ biết con đang nhớ mẹ. Con xin lỗi vì con chẳng kể được nhiều chuyện vui cho mẹ, chỉ có những lúc con buồn bã nhất con mới viết những dòng này. Con xin lỗi rất nhiều.
Mẹ ơi, hôm nay con nhớ những tháng ngày mẹ nằm trong viện. Khi mẹ biết tình trạng của mình rất xấu, mẹ đã bất ngờ, con biết mẹ không nghĩ mọi việc lại tồi tệ và nhanh như vậy. Mẹ cũng không để cho ai biết được những suy nghĩ của mẹ, mẹ đã không khóc như 1 người bình thường hay làm vậy. Mẹ đã nói với con rằng, mẹ đã xác định rồi, mẹ chuẩn bị tâm lý rồi. Nhưng tâm lý của 1 người sắp phải xa cuộc đời này, sự chuẩn bị đó thật sự là không dễ.Mẹ nói con nên bán nhà trần quốc toản đi, về ở với bố con, đấy là sự sắp đặt tốt nhất mẹ có thể làm. Lúc đấy con đã không nghe mẹ, con đã gắng thêm nữa để gây áp lực cho mẹ. Mẹ có biết rằng từ lúc mẹ ra đi, tất cả những lỗi lầm của con dành cho mẹ, con đều rất nhớ, nhớ như in. Con nhớ hơn cả những lúc con làm mẹ vui hoặc con yêu thương mẹ, con chỉ biết rằng con đã sai rất rất rất nhiều mà cuộc đời này con chưa chuộc lỗi được. Cũng như lúc mẹ ra đi con đã không làm hết sức được.
Con nhớ lúc đó, khuôn mặt mẹ đã gầy đi nhiều. Và mẹ không bao giờ cười nữa, mẹ chỉ nhìn mọi thứ xung quanh và im lặng. Mẹ không cười. Chắc mẹ buồn lắm, vì khi có những việc vui xảy ra cũng là lúc mẹ biết những giây phút như thế không còn nhiều. Mẹ vẫn đấu tranh. Mẹ không ăn không uống được. Mẹ khó thở, nhưng mẹ vẫn cố gắng hằng đêm. Mẹ vẫn cố gắng để thở, để không lìa xa cõi đời này. Đến lúc đó không phải chỉ là con mà là khát khao sống đã níu mẹ lại. Đến ngày mẹ ra đi trên tay cô Dung, mẹ cũng đã trờ về thêm 1 lần nữa, để con được ôm mẹ, để con được bên mẹ, không để con lại với nỗi đau khổ hụt hẫng đó. Mẹ đã vì con mà làm rất nhiều rất rất nhiều.
Mẹ đã để cho con đi, cho con có tương lai tốt hơn. Mẹ đã không sang sing chữa bệnh vì mẹ nghĩ số tiền chữa quá lớn, nếu mẹ đi con sẽ không dược học hành nữa. Mẹ đã nghĩ vậy nên mẹ gửi gắm cuộc đời mìh vào 1 niềm hi vọng nhỏ nhoi là bác sĩ ở Việt Nam sẽ chữa được hoặc là số phận sẽ may mắn hơn với mẹ
Con rất giống mẹ, con luôn hi vọng cuộc đời sẽ may măn hơn với con. Nhiều khi không được như vậy.
Mẹ yêu ạh. Mẹ đẹp nhất khi mẹ cười. Và con ấm áp nhất khi hằng đêm được nằm ngủ cạnh mẹ. Mùa đông 2 mẹ con nấu cơm, ăn cơm và đi ngủ trưa với nhau. Mẹ đi làm cả tuần nên chủ nhật 2 mẹ con thường ngủ dậy muộn.
Mẹ có nhiều ước mơ, mơ được kinh doanh gì đó với bác vân, mơ được mua xe ô tô với bác đức. Mơ con được lớn lên, nên người và thành đạt, lấy 1 người chồng tốt.
Ước mơ đó chưa thành thì mẹ đã ra đi. Nhưng con cũng có những ước mơ bây giờ không bao giờ có thể làm được.
Con mơ được xây nhà cho mẹ, ở cạnh ngôi nhà của vợ chồng con
Con mơ được cho mẹ những đứa cháu xinh xắn, ngoan ngoãn, rất yêu bà của nó
Con mơ được cho mẹ tự hào và lộng lẫy trong ngày cưới của con
Con mơ hoặc có lẽ con chỉ mơ được mẹ ôm vào lòng và yêu thương thêm 1 lần nữa.
Cuộc đời này không đủ mẹ ơi, mình con nhiều duyên nợ lắm. Con cần 1 cuộc đời khác. Để con và mẹ được gặp nhau, được làm mẹ con. Và con sẽ làm tiếp những ước mơ dang dở của mẹ con mình. Con cần gặp mẹ. Con muốn gặp mẹ lần nữa. Nhưng nếu có 1 cuộc đời khác, đừng làm gì dang dở như bây giờ. Mẹ con mình sẽ sống khác, sẽ sống bên nhau thật lâu và sẽ yêu thương nhau. Hãy cho con được yêu thương mẹ, hãy cho con được phụng dưỡng mẹ. Hãy cho chúng ta thêm 1 chút hạnh phúc.
Con yêu mẹ trên từng nhịp đập của trái tim con

Tuesday, March 16, 2010

Hôm nay là mùng 1

Hôm nay con thấy buồn và cô đơn mẹ ạh. Như những lần cô đơn khác, con lại lên blog này viết. Con nhớ mẹ và yêu mẹ của con nhiều lắm. Con sinh ra đã không ngoan hiền như người khác rồi. Chỉ có mình mẹ là chịu được tính cách của con.
Mình mẹ yêu thương con vô điều kiện, hi sinh cho con vô điều kiện.
Lắng nghe con gái, hiểu con gái. Và là bờ vai vững chắc cho con mẹ ạh.
Con không biết có phải ông trời sinh con ra để thử thách không. Vì cuộc đời con bị lấy đi quá nhiều thứ. Lấy tất cả, lấy cả tình thương duy nhất trên đời này.

Mỗi bước con đi đều chông gai và cay đắng. Những năm tháng cấp 3 hạnh phúc nhất cuộc đời con và cũng ngắn ngủi nhất cuộc đời con. Có phải mỗi khi con được hạnh phúc là sắp có đau khổ đón chờ con không vậy hả mẹ. Có phải vậy không?

Người ta không ai thương con như mẹ đâu. Đến bây giờ con vẫn thắc mắc nhưng rồi con sẽ không thắc mắc nữa đâu. Đến 1 ngày nào đó con sẽ chấp nhận tất cả và không bao giờ thắc mắc nữa mẹ ạh.

Hãy cho con thêm sức mạnh, cho con vững chắc hơn 1 chút, cho con vượt qua và sống.
Hãy yêu con từ 1 nơi xa xôi

Saturday, March 13, 2010

Con yêu bố

Mẹ ơi, con hiểu rồi. Con yêu bố của con mẹ ạh. Dù sao đi chăng nữa ông cũng là bố của con. Ông cũng già rồi, dù ông có làm gì cho con hay không làm gì cho con thì ông cũng là bố của con.
Ba con cả đời vất vả, đến bây giỡ cũng vẫn vất vả. Hơn tất cả những người con đã từng biết. Ông vẫn sống, cố gắng để nuôi 2 em và bà nội và bác bình. Ông không phải là người bỏ mặc con để mà sung sướng hưởng thụ 1 mình mà ông chỉ có quá nhiều gánh nặng trên vai để lo cho con thôi. Có đúng không mẹ?
Con yêu bố con, đột nhiên con rất nhớ ông. Con muốn ở bên ba con nhiều hơn nữa. 15 năm nay con đã không được ở bên rồi. Con phải ở bên ông chăm sóc cho ông thật nhiều mẹ ạh. Con phải bỏ qua những lỗi lầm ấy, vì rằng đời người sinh ra là phải như vậy. Con thật sự rất nhớ ông ấy vì ông ấy là người thân duy nhất còn lại của con mẹ ơi. Con cần ông ấy. Con không thế tồn tại như thế này được. Như 1 đứa con hoang được mẹ ơi.
Con rất lo lắng, con rất sợ. Con sợ rằng con sẽ mất ông như con mất mẹ. Cuộc đời chớp nhoáng lấy đi mẹ của con, nếu ngày mai lấy đi bố của con nữa. Con sẽ chết mẹ ạh. Con sẽ không sợ những sự trừng phạt sau khi chết nữa đâu mẹ ơi. Con không sợ nữa đâu mẹ ơi. Con không cần nữa.
Con cần người đó. Con muốn người đó sống lâu trăm tuổi bên con. Cho dù thế nào đi nữa con cũng sẽ phải cố gắng. Con muốn người đó ở bên con không bao giờ xa rời.
Mẹ àh, bố con cả đời có những lầm lỗi, nhưng ông là 1 đứa con hiếu thảo, ông chăm soc bà nội, chăm sóc bác bình, ông sống có lương tâm và rất có đức. Ông trời sẽ phải nhìn vào điều đó để ban cho ông cuộc sống lâu. Con muốn ông ở bên con. Đừng bao giờ rời xa nữa.

Wednesday, February 17, 2010

Xin chào

1 ngày đầu xuân. Hôm nay là mung 4 tết và con đang ở tại Singapore. Nếu ở nhà thì không khí hẳn đang rất lạnh và mưa phùn nữa. Người ta thường cảm thấy ấm áp và thích thú cảm giác gia đình quây quần bên nhau trong những ngày tết như thế này.
Năm nay con ăn tết xa nhà. Con thấy cảm giác cũng rất bình thường thôi. :P Con nghĩ nếu như con ở yên lặng trong thế giới của riêng con thì con sẽ đỡ hơn. Những ngày tết, con thích cảm giác được chăm sóc và che chở. Được mẹ chúc những lời tốt đẹp nhất " chúc con gái mẹ năm nay thế nào thế nào " ôi. Con thấy mẹ rất đáng yêu khi chúc những lời như vậy. Lúc đó con nghĩ mẹ rất vui. :P Tết con thường không đi chơi mà ở bên mẹ. Con nghĩ giao thừa phải ở cạnh gia đình, không thế để mẹ 1 mình được. Năm nào mẹ cũng là người mừng tuổi con đầu tiên rồi đến bác Đức.

Con không biết nữa. cám giác .... con cần cảm giác ấy. Không ai có thể mang lại được cả. Rồi mẹ con mình sẽ được bà, được bác Vân chúc tết. Mẹ cũng sẽ mừng tuổi bà. Con cũng sẽ được mọi người chúc tụng. :) :) :)

Giá như mọi thứ không có gì thay đổi thì tốt biết mấy.
Giá như mẹ vẫn ở bên cạnh con và mẹ con mình vẫn có nhau có phải tốt không hả mẹ.
Ngày xưa, lúc ba mẹ chia tay. con không biết mẹ đã cố gắng nhường nào nhưng mẹ khiến con không bao giờ cảm thấy thiếu cả. Lúc nào con cũng thấy đầy đủ, sung túc. Và con cảm thấy 2 mẹ con ta luôn sống tốt hơn bao giờ hết.
Bây giờ, con thật sự thiếu lắm.
Con không muốn sống 1 mình và tồn tại 1 mình.
Và thật sự cũng không có ai hiểu con, yêu con và vì con nữa. Con đang sống vì bản thân mình và có lẽ con là người duy nhất care đến bản thân con. Và thậm chí con còn không nghĩ tối bản thân mình bằng mẹ nghĩ cho con.

Con thích được khóc to lên. Nhưng con không thích bị ai thương hại cả.
Mà người ta thường không bao giờ hiểu được cảm giác của con đâu. Cảm giác ấy.
Ngồi 1 mình và khóc thật là sướng, ít ra con không phải nén lại hay nín lại nhiều.
Con chỉ việc khóc cho thỏa thích rồi mệt quá ngủ thiếp đi mà thôi.

Monday, February 1, 2010

I have a dream

Gần đây tôi thường đọc được những câu chuyện, những châm ngôn nói rằng " tương lai là 1 bí mật, quá khứ là hoài niệm đã qua vì vậy con người hãy sống tốt cho chính ngày hôm nay " Riêng đối với bản thân tôi, câu nói này không chính xác.
Quá khứ là 1 ký ức rất khó phai nhạt, trong đó tôi được tận hưởng hạnh phúc. Tôi ở bên mẹ và nuôi rất nhiều hoài bão cho tương lai. Nào là cuộc sống của 2 mẹ con sẽ trở nên ngày càng tốt đẹp hơn. Tôi sẽ đi du học về, kiếm thật nhiều tiền và đưa mẹ đi du lịch khắp nơi. Rằng nếu lấy chồng tôi sẽ mua 2 căn nhà thật gần nhau, 1 căn nhà giành cho mẹ ở, 1 căn nhà gia đình tôi sẽ ở. Ngày nào mẹ cũng sẽ được sang thăm các cháu và thăm tôi. Mẹ có 1 mình tôi nên tôi sẽ không tách rời mẹ. Ngày xưa, tuàn nào tôi và mẹ cũng về bà hoặc sang nhà bác chơi vào thứ 7 chủ nhật, được ăn uống, được vui vẻ tụ họp bên nhau. Hoặc là những kỷ niệm về thời học sinh rất khó phai nhạt, tôi có rất nhiều bạn bè, có người yêu và tôi cảm thấy mình hạnh phúc và may mắn.
Ngày hôm nay, tôi thật sự không biết nghĩ sao về ngày hôm nay. Mẹ tôi đã đi đến 1 nơi rất xa, bác Đức người mà từng hứa với mẹ sẽ chăm sóc tôi thì gần như không liên lạc với tôi nữa. Bà, người cố gắng để thương tôi, nhưng bản thân bà lại không có nhiều tiền để nuôi tôi, mỗi lần phải đưa tiền ra bà như trở thành người khác. Các mối quan hệ mà không dính dáng đến tiền dường như đều trở nên tốt đẹp hơn. Bố tôi, tôi biết ông rất khổ, đau bệnh, xây nhà bị kiện tụng liên miên, và còn phải nuôi bà nội và ông anh trai nát rượu. Nhưng chính vì thế, người bị bỏ lại và thiếu sự quan tâm nhất lại chính là tôi. Đứa con mà ông đã xa cách từ khi tôi còn bé. Bác tôi thì thương tôi, nhưng bản chất bác lại đồng bóng, đôi khi bị những suy nghĩ kiểu cách, phải cư xử thế này, phải ăn nói thế kia, làm cho tôi cảm giác mệt mỏi. Bà tôi thường hay bắt tôi phải đi thăm các cụ hàng họ xa, trong khi tôi chỉ là 1 đứa cháu ngoại. Thật ra vì ngoài tôi bà không thể bắt ai đi cùng bà được. Các cháu khác đều có công việc riêng và có gia đình riêng mất rồi. thật ra tôi không ngại việc đi thăm nom này. chẳng qua tôi chỉ muốn tự nguyện chứ không phải là ép buộc. bản thân tôi không thật sự thân với người ta. đến những nơi đấy tôi chỉ cảm thấy càng cô đơn và càng bị thương hại mà thôi. Bà tôi rất muốn người khác thương hại tôi, nhưng tôi thì không thế.
Cô chú tôi là những người sống không phải. Không phải với tất cả, ngay cả với bà. Bản thân họ trong lòng sống không có tình thương nên hành động của họ cho dù ntnao cũng không che giấu được điều đó.
Tôi sống ở nước ngoài. Tôi càm thấy may mắn vì điều đó. Sao mọi người không dừng việc gay áp lực cho tôi ???

Haha, ban đầu tôi muốn viết về ước mơ của mình để làm bản thân cam thấy thoải mái hơn 1 chút, nhưng rồi tôi lại vừa sa vào những suy nghĩ quá trần trụi về "hôm nay" của bản thân mình.

Tôi muốn viết về tương lai. Không phải là 10 năm nữa. Mà chỉ là sau khi tôi tốt nghiệp. Tôi muốn lúc đó mình sống trong 1 căn nhà chung cư. Nhỏ thôi, đủ để cho tôi. Tôi thích trang trí nhà cửa, căn nhà sẽ hiện đại nhưng ấm áp chứ không phải hiện đại đến mức trống rỗng và lạnh lẽo. Tôi thích sơn tường màu trắng còn đồ dùng màu xanh đậm, lá cây, đỏ hoặc đen. Trong nhà sẽ có những vật dụng tiện ích, lò nướng để tôi nấu ăn. Chắc chắn sẽ có giá sách và rất nhiều khung tranh khung ảnh. Tôi sẽ để ảnh mẹ và những người thân yêu xung quanh nhà. Tôi sẽ treo tranh vẽ những nơi tôi muốn đi đến hoặc ảnh những nơi tôi đã đi qua. Tôi muốn xây dựng 1 nơi tôi cảm thấy ấm áp và đỡ cô đơn mệt mỏi mỗi khi về tới. Tôi sẽ không có vấn đề gì nếu như phải sống 1 mình. Tôi sẽ nấu ăn hang ngày. thỉnh thoảng sẽ nấu những món ngon để bà, các bác, chú, các em và cháu tới ăn. Haha, tôi sẽ sống 1 mình như vậy ít nhất là vài năm trước khi lấy chồng. Tôi muốn sống 1 mình trong căn nhà của tôi và gặm nhắm những cảm giác mà chỉ mình tôi hiểu.

Tôi sẽ có 1 công việc ổn định, ngoài ra tôi sẽ kinh doanh. Haha, tôi không muốn nói nhiều vì tôi không muốn nói trước điều gì cả. Tôi đang sống cùng nhà với 1 đứa bạn. Nó hơn tôi vì nó khéo léo hơn. Nhưng nó lại bị 1 điều là quá tự tin vào bản thân mình. Tôi là người sống thẳng thắn và chân thành, tôi cũng dễ tha thứ. thậm chí tôi còn tập cho mình về việc hãy sống hiền hòa với những người xung quanh cho dù người ta có không tốt với mình. nó thì ngược lại. Điều đó khiến những người mới đến với nó cảm thấy nó rất tốt nhưng khi chơi lâu thì sẽ không chịu được bản tính đó. Bản chất của nó là 1 người khó tính và sống không hiền hòa cho nên cho dù có thể hiện ban đầu là như vậy thì mọi người cũng sé sớm muộn gì nhận ra nó không như vậy. Tôi muốn nói điều này cho nó hiểu nhưng mà nó sẽ không nghe tôi nói. Nó tự kiêu và thật ra cuộc sống xung quanh của nó cũng sung sướng nên nó chưa thể nhận ra được điều đó. Cuộc sống sẽ dạy cho nó.

Haha, tôi muốn mình thành công. Tôi không già dặn , cũng không khéo léo, cũng không bao giờ nghĩ đến chuyện lợi dụng hay lừa lọc ai. Vì thế nhiều người có thể không tin là tôi sẽ thành công nếu kinh doanh. Nhưng tôi có đầu óc phân tích tốt, trực giác tốt. Điều quan trọng nhất bây giờ phải học tính kiên nhẫn và chịu đựng. Tôi có điều đó tôi có thể làm được tất cả.

Friday, January 8, 2010

Tôi mênh mang giữa đời

Tôi là 1 cô bé nhiều cảm xúc, chỉ có điều tôi không bao giờ thể hiển điều đó với những người xung quanh mình. Tôi không muốn bị coi là yếu mềm. Chỉ có điều nếu cứ giấu mãi cảm xúc trong lòng thì cảm giác cũng không hay ho chút nào. Tôi muốn viết 1 vài dòng blog cho riêng mình, ở 1 nơi mà chỉ có tôi biết...1 nửa ẩn giấu của tôi...
Tôi yêu đời...Cuộc đời này cho tôi rất nhiều thứ, cho tôi được đi đến những miền đất xa, cho tôi được sống và được làm 1 phần của cuộc sống. Hoài bão của tuổi 20 tôi mang đầy trong lòng. Tôi có những khát khao lớn, nhiều ước mơ và muốn được vươn cao. Tôi muôn được đi khắp nơi, được sống có ích và sống hết mình, được tận hưởng từng ngày mà tôi đang có để 1 mai thức dậy, cảm giác căng tràn trong lòng vì mình đã sống chứ không tồn tại, để không bao giờ biết hối tiếc, đau thương.
Tôi cố gắng hoàn thiện nhiệm vụ SỐNG của mình. Nhưng cuộc đời cũng lấy đi của tôi nhiều thứ và tạo cho tôi nhiều thử thách.
Đến ngày hôm nay những thứ tôi mất đi có lẽ nhiều hơn những thứ tôi có được.
Đừng giận tôi vì chưa có 1 blog nào tôi không buồn bã hay chưa có 1 lúc nào tôi ngừng than trách cuộc đời. Đừng giận tôi vì trái tim tôi cũng nhỏ bé và cũng dễ rung lên vậy thôi.
Tôi .... không muốn sống mãi trong nỗi buồn hay mặc cảm này. Nhưng tôi cũng không thể dễ dàng quên và dễ dàng từ bỏ. Sống sao để luôn luôn tưởng nhớ đến người đã khuất nhưng lại tránh được những vết thương lòng dễ bị chạm phải là điều khó lắm, không tưởng vậy.
Cuộc đời ơi, tôi đang cô đơn và nhớ đến người. Ước được ôm và ước được chạm vào, tôi đang cô đơn và mênh mang lắm. Mong muốn có ai níu lại và đưa tôi đi qua nhưng vẫn mịt mù. Người và người trên đời này vẫn là 2 thân thể khác nhau. Có người cùng thân thể đấy , là MẸ, còn những người khác thân thể thì mãi mãi khác thân thể. Vì mẹ yêu tôi và tôi yêu MẸ. Vì tôi cần và nhớ nhưng không thể khổ đau. Tôi sẽ sống và bước đi nữa