Tuesday, January 6, 2009

nơi thời gian ngừng lại

trong giấc mơ đêm qua chỉ có hình bóng mẹ. cảm giác thật gần như là con vẫn từng có 19 năm qua. mẹ ở bên cạnh con vẫn bình yên như vậy. hình dạng của mẹ có thay đổi nhưng cảm giác thì không hề khác gì.
con nhớ mẹ con là 1 người phụ nữ rất đẹp. con thường nghĩ sao mẹ đẹp mà con lại không giống mẹ lắm. trông con giống bác vân còn cái diệp giống mẹ hơn. mọi người hay kể những câu chuyện như hồi bé mẹ rất đẹp, rất nhiều người theo đuổi. mẹ có 1 bàn tay mà thầy giáo suốt ngày ngồi ngắm tay mẹ. mẹ là người đẹp nhất trong số 4 anh chị em. mẹ có đôi mắt đẹp nhưng buồn. con nghĩ cái con giống mẹ nhất đấy chính là đôi mắt. mọi người bảo đó là đôi mắt buồn. nhưng con không quan tâm, chỉ cần đấy là 1 nét đẹp mẹ để lại cho con. đấy là tâm hồn mẹ cho con, con sẽ luôn hạnh phúc vì được có nó. con không biết nữa mẹ ạh. biết bao giờ mình mới gặp lại nhau nhỉ. cho con được chạm vào mặt mẹ, má mẹ, được ôm mẹ như con vẫn hay làm khi 2 mẹ con mình ngủ cùng nhau. con thích món ăn mẹ nấu, con cũng thích được mẹ đưa đi mua đồ, rồi cả khi 2 mẹ con đi chùa.
Con nhớ nhất những ngày mẹ đèo con hay con đèo mẹ đi về nhà bác đức hoặc về nhà bà. đấy là nơi mà mẹ con mình hay lui tới nhất. sau này con sẽ đi trên con đường ấy 1 mình. con sẽ nhớ mãi những ngày mà có 1 người con yêu thương nhất ngồi sau xe khi xưa. con đi ngủ đây mẹ ạh. mai con đi học, dạo này nhiều việc quá. mẹ cố gắng nhé, đừng lo cho con quá nhiều. mẹ hãy cố gắng nhé. yêu mẹ

Saturday, January 3, 2009

Mẹ yêu dấu

Mẹ xa con đã 100 ngày. Cuộc đời nhiều đổi thay mẹ ạ. Con vẫn đang sống và đang bước đi. Nhưng con rất bi quan và chán nản với mọi thứ quanh con. Con rất cần 1 chỗ dựa mẹ ạh. Để con bớt lạc lõng và bớt tủi thân trong cuộc đời này. Con không ngờ rằng mọi thứ xảy ra như vậy nữa. Con không nên cứ tự hỏi tại sao mọi thứ lại xảy như vậy với con. Bạn bè bảo rằng con như thế là bi quan, là thiếu nghị lực và sống không được như thế. Nhưng con thấy thật sự tại sao lại như thế? Con vẫn luôn tự hỏi tại sao lại như thế. Sao không xảy ra với con dễ dàng hơn 1 chút. 1 mặt con bị người ta chèn ép, người ta sai với con nhưng lại quay ra nói là không sai. như việc thuê nhà lần này, họ làm ăn vớ vẩn, xong bà ngoại lại quay ra nghĩ là tại sao mà con lại làm như thế. Chả ai hiểu được con. Mẹ là người duy nhất luôn tin tưởng và yêu thương con thì mẹ lại không ở đây để nghe con nói. Con cần mẹ lắm mẹ ơi. Con cần 1 người yêu thương con. Con cần 1 gia đình. Tại sao con không bao giờ có 1 gia đình đúng nghĩa hả mẹ. Con muốn được như những người bình thường khác thôi. Vậy có được không hả mẹ.
Những ngày tháng ở bên Huy con rất vui, con cảm thấy con có người quan tâm. con cảm thấy được che chở. Sao con lại phải quay về sing và lại đối mặt với ngần này chuyện hả mẹ. con muốn sang học với huy. con muốn sang bên ý. con muốn lắm mẹ ạh. Mẹ phủ hộ cho con để con gặp may mắn, để con đạt được học phần, để cho con có đủ tiền ăn học con sang bên ý.
Mẹ ơi, cuộc đời khó sống lắm mẹ ạh. Con sợ cuộc đời này lắm. Con sợ cái tuổi 20 này. Con sợ những năm tháng này. Con thật sự buồn lắm. Mẹ ko về bên con hả mẹ. Mẹ là thứ duy nhất con có , tình cảm vững chắc nhất của con. Sao mẹ lại để con ở lại. Sao mẹ lại không về.
Mẹ ơi, mẹ sống thanh thản trên trời cao và hãy phù hộ cho con. Con muốn con vững bước hơn 1 chút. Con muốn con sống tốt hơn 1 chút. Con muốn con được hạnh phúc mẹ ạh. Hãy phù hộ cho con được hạnh phúc. Tình yêu của con!