Thursday, December 4, 2008

Con gửi mẹ

Cuộc sống thật là lạ kỳ mẹ ạh.Vậy là đã 3 tháng kể từ ngày mẹ xa con.Con rất mong những gì con viết có thể gửi tới mẹ dù rằng mẹ chẳng thể hồi âm cho con được.Mẹ ơi, con vẫn khỏe. Cuộc sống đôi khi làm con mệt mỏi và con cảm thấy con đã gắng sức lắm rồi. Tất nhiên, con muốn được gọi cho mẹ và kể cho mẹ về cuộc sống hằng ngày của con nhưng mà làm thế nào bây giờ hả mẹ.
Những ngày này nỗi buồn trong con như thấm thía. Những ngày mẹ mới ra đi, con vẫn chưa cảm thấy hết được rằng mẹ sẽ không bao giờ về bên con nữa. Nhưng bây giờ con cảm thấy rồi mẹ ạh. Con hiểu được là vĩnh viễn mẹ sẽ không về nữa. Mẹ ơi, tại sao lại như thế. Trong những ngày mẹ được 49 ngày, lúc nào con cũng cảm giác mẹ đang quanh quẩn đâu đây. Nhưng những ngày này con không cảm giác được nữa. Ngày nào con cũng khóc, con mong mẹ về bên con nhưng mà mẹ không về.
Mẹ ơi, con có buồn đến mấy thì mẹ ở bên kia cũng đừng đau khổ lo lắng cho con mà không siêu thoát mẹ nhé. Mẹ buồn và lo cho con nhiều lắm rồi. Con không thể chịu đựng được khi mẹ ở thế giới bên kia mẹ cũng đau đớn và lo lắng cho con. Con sợ mẹ cô đơn, mẹ nhớ con. Con sợ không ai bảo vệ mẹ. Không được như thế đâu. Con không đồng ý.
Con thi xong rồi mẹ ạh.Con làm bài tốt.Rồi con sẽ học tốt thôi.Con sẽ cố gắng. Huy vẫn ở bên con. Bạn bè gia đình vẫn ở bên con. Con nhớ mẹ. Cuộc đời có 2 mẹ con mình luôn luôn hạnh phúc và đầy đủ. Tại sao lại lấy đi mất mẹ của con. Cuộc sống chỉ biết lấy đi tất cả của con mà thôi.
Mẹ ơi, con sẽ không bao giờ biết như thế nào là gia đình nữa cả. Thật sự với con bây giờ, con cảm giác mình không có gia đình. Mẹ ơi, con cần mẹ lắm. Nhưng thôi, con chả biết làm thế nào cả. Cuộc đời cứ trôi như vậy thôi. Mẹ àh, con yêu mẹ. Con yêu mẹ trong từng bước đi , từng hơi thở của con

Sunday, November 23, 2008

Thư gửi mẹ

Singapore ngày 23-11-2008 1 đêm mưa
Con viết gửi mẹ vì con đang nhớ mẹ quá. Con không muốn viết những dòng thư ướt át vì con không muốn mẹ lo lắng về con. Con đơn giản là vẫn ổn mẹ ạh. Thật ra nếu xét tổng thể, cuộc sống của con chưa bao giờ ổn mà không có mẹ. Nhưng con vẫn đang cố gắng đi nốt con đường con đang đi. Con bây giờ ít sợ chông gai, sợ khó khăn, và cũng không trách số phận nhiều như trước kia. Con bây giờ cũng không phải nghẹn lên cổ là sẽ khóc, mọi thứ vẫn có thể trôi ngược lại vào trong và mỉm cười.
Con biết nỗi nhớ nó sẽ như thế này. Con hiểu cảm giác này mẹ ạh. Cảm giác nỗi buồn không có mẹ càng ngày càng thấm sâu trong con, để mỗi khi con nhìn mẹ...trái tim thì nhói đau, đau mãi , đau mãi. Sự thật như bức tranh ngày càng rõ, càng rõ. Cuộc sống của con vẫn trôi đi, nhưng con vẫn hơi lẫn lộn. Con vẫn không biết mình đang trôi về đâu. Đâu là thật và đâu là những giấc mơ. Kỷ niệm của mẹ con mình hiện lên trong tâm trí và con vừa muốn khóc lại vừa muốn cười.
Chị Hương sắp cưới mẹ ạh, Diệp cũng sắp cưới. :D. Con biết chắc sau đám cưới của con gái mẹ thì đám cưới của 2 người đấy là mẹ mong chờ được nhìn thấy nhât. Mẹ đã ở bên họ nhiều năm và chỉ để mong đợi 1 ngày nào đó như ngày này. Mẹ đừng buồn mẹ ạh, con xót xa nhưng con không muốn mẹ buồn. Mẹ ơi, chắc nếu ông trời thật sự nhân từ ông ấy sẽ đưa mẹ đến 1 nơi không bao giờ phải buồn và lo lắng nữa hoặc là sẽ cho mẹ sống lại 1 kiếp người hạnh phúc hơn. Thôi cứ để con vất vả, mẹ được hạnh phúc là được rồi.
Mẹ có ở gần con không hay mẹ đang ở 1 nơi nào đó. Mẹ có nghe tiếng con hay là nhìn thấy con không.
Cuộc sống của con vẫn trôi đi mẹ ạh. Con vẫn phải làm những việc của mình. Nhưng lâu rồi con không thấy hạnh phúc. Con vẫn muốn chờ mẹ như mẹ chỉ đi vắng 1 thời gian thôi. Rồi mẹ sẽ về nhà. Nhưng con phải chín chắn lên. Con không như vậy mãi được mẹ nhỉ. Mẹ àh, con mong cuộc sống của mình được hạnh phúc, được sống và được hưởng những điều bình dị như những người khác. Con sợ 1 cuộc sống nhiều bất hạnh và nhiều nước mắt. Con sẽ không sống như vậy đâu mẹ ạh. Con sẽ cố gắng hơn.
Đêm muộn rồi , mà mưa cũng không còn to lắm. Con dừng thư tại đây mẹ nhé. Mẹ phải giữ gìn sức khỏe. Con cố gắng mà mẹ cũng phải cố gắng đúng không mẹ. Mẹ phải cố gắng lên. Bây giờ con sẽ đi ngủ rồi mai con dậy đến trường học. Con sắp thi rồi mẹ ạh. Không bao lâu nữa là con sẽ tốt nghiệp cao đẳng đấy, và rồi con sẽ học đại học. Rồi con sẽ đi làm. Con sẽ sống.
Con yêu mẹ lắm, hãy luôn ở bên con và che chở cho con, nhưng cũng đừng vì con mà quay đầu lại.
Con yêu mẹ rất nhiều.
Con gái: Thu hang

Sunday, November 9, 2008

Tình yêu

1 buổi sáng chủ nhật. Nó thức dậy như mọi buổi sáng khác. Mọi thứ yên lặng và cũng không quá ồn ào. Cú điện thoại đánh thức nó dậy, đó là của bà ngoại. Bà gọi điện và khóc nấc lên, bà 76 tuổi rồi nhưng bà thường khóc nấc lên như 1 đứa trẻ. Bà cũng không hẳn là 1 người từng trải và cảm xúc của bà thường rất mong manh, dễ bị tổn thương. Nhưng bà cũng là người duy nhất còn lại trên trái đất này thương nó bằng cả trái tim.

Nó không biết nói gì với bà cả. Hôm nay là 6 tuần mẹ nó. Nó giữ im lặng. Từ lúc đấy buổi sáng chủ nhật chùng xuống và chậm chạp.

Nó nhấc máy , nhắn tin cho người yêu. Nó cũng không biết nói chuyện với ai và kể với ai cả. Nó hi vọng có 1 bờ vai để lắng nghe , và hiểu nó. Nhưng rồi người ấy bảo với nó rằng :" việc của em, em phải tự tính thôi". Con bé hurt như chưa bao giờ đau như thế. Có lẽ nỗi buồn lớn nhất là khi người mình yêu thương nhất quay lưng lại lúc mình cần nhất. Nó và người yêu nó đã đi qua 1 quãng thời gian dài và hạnh phúc bên nhau. 3 năm gần 9 tháng. Tới lúc này, khi nó cần 1 chỗ dựa, người yêu nó quay lưng lại với nó. Cảm giác ấy thật là khó tả.

Nó đã biết trước khi yêu người này là phải như vậy rồi. Mọi người bảo người yêu nó không thể vững vàng để làm 1 chỗ dựa được đâu, vậy mà nó cứ mãi không tin, hoặc là chịu đựng. Hoặc là nghĩ rằng người yêu nó chỉ là 1 người không biết cách thể hiện. Nhưng mọi việc cứ xảy ra theo cái cách mà nó phải xảy ra. Tại sao 2 đứa cthể nói với nhau những chuyện vui, chí cỏ thế nói chuyện khi thoải mái. Còn khi nó bắt đầu buồn, bắt đầu hoang mang, người yêu của nó luôn luôn trốn tránh.

Nó luôn tự hỏi đấy có phải là tình yêu hay không? Hay là thời gian qua chẳng hề có ý nghĩa gì cả. Con bé ngồi , cảm thấy mình mông lung tự bao giờ.

Saturday, November 1, 2008

anh me con minh

http://widget-f0.slide.com/widgets/slideticker.swf" type="application/x-shockwave-flash" quality="high" scale="noscale" salign="l" wmode="transparent" flashvars="cy=bb&il=1&channel=2882303761532671216&site=widget-f0.slide.com" style="width:400px;height:400px" name="flashticker" align="middle">

Tuesday, October 28, 2008

Gửi mẹ ngày 28 tháng 10 năm 2008


Con viết 1 vài dòng gửi mẹ. Bức ảnh này là chuyến du lịch xa cuối cùng của mẹ con mình. Nó được chụp cách đây đúng 1 năm. Hồi đó trông mẹ thật tươi mẹ nhỉ. Thật ra nụ cười của mẹ thường hay có những nỗi buồn trong đấy. Đôi mắt mẹ buồn nên ngay cả khi cười trông cũng hơi buồn. Nhưng mẹ vẫn đẹp. Haha, mẹ bảo câu hồng nhan bạc mệnh nó có đúng không? Con sợ cái câu nói đấy lắm, nhưng con vẫn thấy nó đúng mẹ nhỉ. Ai lại thế, mẹ sinh ra trông đã xinh đẹp rồi, đã có đôi mắt buồn rồi, đấy có phải là lỗi của mẹ đâu.
Con nhớ mẹ quá, con nhớ mẹ lắm ý. Con thèm cảm giác được gọi về cho mẹ, được nghe giọng mẹ nói, được ôm mẹ ngay cả những ngày cuối khi mẹ không còn giống mẹ nữa. Mẹ mãi mãi là người phụ nữ đẹp nhất trong mắt của con, là người mẹ nhân hậu nhất với con. Con tự cảm thấy con rất không phải, từ ngày con sang Sing con cũng không chat với mẹ hết mức có thể, con không yêu mẹ hết trái tim con, đến lúc mẹ ra đi con vẫn gắt gỏng , con vẫn thế. Ông trời cho con 1 bài học thích đáng mẹ ạh. Để khi con van xin thêm 1 lần nữa cũng không được rồi. Con đáng bị như thế mẹ ạh, con rất đáng bị thế. Con sống cho bản thân nhiều hơn cho mẹ. Con quen nhận sự yêu thương từ mẹ, mà không gửi lại mẹ được dù chỉ 1 nửa của ngần ấy thương yêu. Con đáng đời lắm.
Mấy hôm nay con nghĩ nhiều, nghĩ xem có nên đi trung quốc không, hay tiếp tục ở lại sing học. Hôm nay nghe con bạn kể nó sắp được đi học ở Thụy sĩ, rồi xem ảnh 1 vài đứa bạn ở bên Canada. Con lại thấy thèm được như thế. Tất nhiên chả ai đánh thuế ước mơ mẹ nhỉ. Con chỉ dám ước mơ, dám xem ảnh, dám đọc sách để tưởng tượng ra mình cũng được đi như thế. Thật ra cho con đi sang Sing là mẹ đã cố gắng hết sức của mẹ rồi mà con cũng chỉ cần có thế. Những cái mẹ cố được vì con thì mẹ cố gắng rồi. Con không cần thêm gì nữa mẹ ạh. Mẹ có biết không, nghĩ về những hi sinh, những cố gắng mẹ bỏ ra cho con đi du học , con xót xa lòng lắm. Mẹ có biết không, con thèm được ôm mẹ 1 lần nữa, ăn bữa cơm mẹ nấu, được đèo mẹ. Thế mà sao mẹ không về với con. Có phải mẹ cũng muốn về với con lắm mà mẹ không về được không. Thế thì mẹ con mình hẹn gặp nhau ở dưới đấy nhé. Nếu mẹ được đầu thai kiếp khác thì mẹ đừng chờ con , con không sao đâu. Con muốn mẹ hạnh phúc, con muốn mẹ sống 1 cuộc đời khác. Con muốn nhìn thấy mẹ không bao giờ đau khổ nữa, nhìn mẹ đau khổ con không thể chịu được mẹ có biết không. Còn nếu khi 2 mẹ con mình đoàn tụ với nhau mà mẹ vẫn chưa đi. Con sẽ che chở cho mẹ, con cũng không phải quá mạnh mẹ, con cũng không dũng cảm đến mức không sợ cái gì. Nhưng con dũng cảm để bảo vệ mẹ, để cầm lấy tay mẹ, để mẹ không cô đơn cho dù mẹ ở 1 thế giới nào đi chăng nữa. Để cho con được ở gần mẹ 1 chút, để con được yêu mẹ lần nữa. Nếu ông trời định đoạt 1000 năm tới mẹ con mình không được gặp lại nhau, con sẽ chờ mẹ đến năm thứ 10 000, 100 000. Con mong đến có 1 kiếp nào đó con sẽ được phụng dưỡng mẹ, được lo lắng chăm sóc mẹ, được làm cho mẹ những điều mà con gái chưa làm được.
Con mong con được hạnh phúc mẹ ạh. Con ước mơ như thế có quá cao sang không hả mẹ. Có phải số phận con sinh ra đã được sắp đặt là không được hạnh phúc rồi không hả mẹ. Con chỉ ước mọi chuyện xảy ra với con nhẹ nhàng hơn 1 chút thôi. Con sẽ cố gắng , chỉ cần những cái cố gắng đấy có kết quả. Chỉ cần sau đó con có được cuộc sống nhẹ nhàng thanh thản, 1 cuộc đời tươi sáng tốt đẹp hơn. Thế là con mãn nguyện rồi. Con muốn có được 1 người chồng thật sự yêu thương con, và rồi mọi thứ trôi qua êm đềm, con không cần những gì quá cao sang phù phiếm mẹ ạh.
Con nhớ mẹ quá.
Có ai đó đưa mẹ trôi xa con.
Đừng buông tay con ra trong những giấc mơ.
Để con được yêu mẹ thêm ngàn lần nữa

Hãy đừng bao giờ buồn hay khóc, vì nỗi đau của mẹ là ngàn lần nỗi đau của con. Con yêu mẹ

Wednesday, October 22, 2008

Gửi mẹ

Đêm qua con mơ thấy mẹ. Chắc vì buổi tối anh Minh kể cho con là mẹ về gặp anh Minh, gặp mọi người mà lại không gặp con nên mẹ về tìm con. Mẹ về gặp bác Đức, nói chuyện với bác ý, rồi mẹ báo tin cho Huy, rồi không biết mẹ có gặp bà, gặp gia đình mình không. Con cảm thấy thật sự tin mẹ ạh, con tin mẹ đang sống, mẹ vẫn sống y như là hồi trước vậy. Buổi tối con cảm thấy lo lắng, không hiểu mẹ bên kia thế nào, ban đêm mẹ đã dẫn con đi rồi. Mẹ cho con nhìn thấy người ta ở bên đấy sống ra sao, rồi mẹ bảo với con là mẹ vẫn thế.
Chiều hôm sau con khóc cả 1 buổi chiều, con thấy tủi thân quá , vì không ai chăm sóc lo lắng cho con cả. Mẹ là người duy nhất con san sẻ thì mẹ không được ở đây nghe con nói nữa rồi. Nhưng thôi, con sẽ tự vượt qua. Lúc sống mẹ lúc nào cũng lo cho con rồi, lúc mẹ ra đi, mẹ đừng buồn vì con nữa. Mẹ cũng đừng buồn vì gia đình mình và vì bác Đức nữa. Khổ thân mẹ lắm, sao mẹ cứ buồn thế. Người ta xích mích với nhau kệ người ta. Mẹ đừng khóc, đến bây giờ mẹ vẫn khóc như lúc còn sống, thế thì làm sao được. Không được, mẹ đừng làm con xót xa. Cuộc sống là như thế, con người ta đối xử với nhau không vẹn toàn được mẹ àh. Mẹ lúc nào cũng có con, chả biết mẹ có hiểu cho lòng con không. Con xót xa lắm. Không ai thương mẹ nữa thì vẫn có con cơ mà. Con bé, con không biết thể hiện. Con hư. Nhưng con yêu mẹ. Con yêu mẹ nhiều lắm mẹ biết không vậy. Nhiều lắm. Con làm sao chịu được khi mẹ cứ khóc mãi về những chuyện ý. Mẹ quên đi được không. Mẹ sống đã buồn rồi, sao mẹ ra đi mẹ vẫn buồn. Mẹ kệ đi mà.
Con mong nhất là bây giờ mọi đau thương mẹ để lại phía sau. Mẹ hãy sống ở nơi đó bình yên và phù hộ cho những người mẹ yêu quí. Mẹ chờ con rồi sau này mẹ con mình gặp nhau. Sống chết là do số phận sắp đặt rồi. Con sẽ nghe theo số phận.
Mẹ sống bình yên, siêu thoát, rồi con ở đây con sẽ nhẫn nhịn hết, con sẽ bỏ qua hết , con sẽ học cách mỉm cười và tha thứ hết. Người ta không tốt với con, con cũng không nghĩ nữa. Con sẽ làm những gì mẹ dặn để mẹ thanh thản được không. Những cái con đã hứa với mẹ ý. Con không muốn mẹ buồn, vì thế riêng về phần con , con phải cố gắng hơn nữa. Mặc dù chẳng dễ chút nào, người lớn, đặc biệt người nhà mình sống rất phức tạp. Nhưng con sẽ cố gắng mà mẹ.
Con sẽ tha lỗi cho Gin. Được chưa mẹ? Vậy thì riêng về phần con mẹ yên lòng phần nào nhé. Mẹ cố gắng nhé. Mẹ cố gắng 1 chút thôi. Con biết ở đấy buồn. Con biết mẹ nhớ mọi người, Chắc là mẹ nhớ con, con cũng nhớ mẹ lắm. Mẹ hiểu con người của con mà. Con không phải lúc nào cũng phải thể hiện ra, nhưng tình cảm của con chắc mẹ sẽ hiểu. Chả có ai thay thế được mẹ trong cuộc đời con nữa.
Con mãi mãi yêu mẹ . Mẹ hãy sống bình an

Gửi mẹ

Tuesday, October 7, 2008

Incompleted dream

When your heart stopped beating
When your breath stopped breathing
It's the moment you were leaving me.

Có những sai lầm có thể sửa chữa, có những sai lầm không thể sửa chữa được. Vậy là mẹ đã ra đi thật rồi. Con từ những ngày mù mờ về căn bệnh của mẹ, tới khi con được chứng kiến mẹ yếu đi từng ngày, rồi mẹ lịm dần đi và con gọi mẹ không còn tỉnh lại nữa.
Mẹ ra đi rồi, không còn những đêm khó thở, không còn những chịu đựng trên giường bệnh nữa. Mẹ không ra đi vì đau đớn, mẹ ra đi vì không còn đủ sức nữa, vì căn bệnh dày vò mẹ kiệt quệ, và vì mẹ xứng đáng thoát khỏi cuộc sống ấy.
Nhanh quá mẹ ạh, đợt hè con về con còn chở mẹ đi ăn uống, đi mua quần áo. 3 tháng sau mẹ đã hoàn toàn nằm trên giường bệnh. Và mẹ từ giã con vào 1 ngày đầu mùa thu, con vẫn nhớ đêm ấy gió lùa mạnh trên sân bệnh viện.
Con nhớ điệu cười móm mém của mẹ. Mẹ của con rất xinh, nhưng những ngày cuối lại bị thay đổi hình dạng. Khuôn mặt mẹ gầy hõm sâu 2 hốc mắt, chân tay mẹ căng phồng vì tích nước. Mẹ chỉ nằm đấy, tê chân, tê tay mà không sao làm gì được. Mấy người xung quanh xoa bóp mà cũng không vơi đi chút nào. Mấy ngày cuối mẹ mệt, mẹ không nói nhiều, mẹ cũng không hay cười, nhưng những lúc mẹ cười điệu cười móm mém ấy, con vừa xót xa và yêu mẹ , thương mẹ nhiều hơn. Những đêm mẹ rên lên vì khó thở, ban đầu chỉ là nửa tiếng, 1 tiếng rồi 2 tiếng. Cơn khó thở ngày càng dài ra vắt kiệt sức của mẹ con. Bệnh tật quái ác cướp đi mẹ cho dù con biết bên trong mẹ, khao khát sống mãnh liệt đến nhường nào.
1 năm thôi mà mẹ đã ra đi rồi, giờ này năm ngoái 2 mẹ con đang đi du lịch cùng nhau, nói cười với nhau. Mẹ thương con nhiều quá, con nhớ lại ánh mắt của mẹ, con muốn nghẹn đi...
Cuộc sống cũng như 1 câu chuyện dài, con không ngờ kết thúc của mẹ lại như vậy, 1 kết thúc vội vàng mà vẫn còn dang dở. Cuộc đời của mẹ là cuộc đời của người đàn bà vất vả nhất, yêu thương con cái nhất, giàu đức hi sinh nhất. Cuộc sống không công bằng mẹ ạh.
Mẹ chưa bao giờ hết vất vả, chưa bao giờ hết vội vã, tất cả chỉ để kiếm tiền cho con đi học. Mẹ không dám mua sắm gì, không thèm quan tâm đến bản thân mình. Nhà mình từ lúc nghèo không đủ ăn, 2 mẹ con nuôi nhau, đến khi đầy đủ. Trước khi con lên đường thì con nghe tin mẹ bị bệnh. Mẹ luôn nói với con là mẹ khỏe, mẹ sợ con không học được , cho dù hình như mẹ biết cái chết ngày càng gần kề.
Mẹ của con vất vả quá, nhưng chưa bao giờ làm con thua kém bạn bè, đến phút cuối cùng, mẹ cũng sẵn sàng để cho con đi học, không níu con ở lại dù cuộc sống của mẹ tính bằng giờ, bằng phút.
Mẹ ơi, không còn những năm tháng 2 mẹ con bên nhau nữa rồi. Con bây giờ chỉ còn lại 1 mình trên cõi đời này. Gia đình của con từ 3 người, rồi 2 người, bây giờ chỉ còn 1 thôi.
Mẹ ơi, con ước mẹ có thể nhìn con thành đạt, đi lấy chồng. Ước mơ của con kết thúc tại đây rồi.
Mẹ ơi, con thèm được gọi mẹ, thèm được gọi về VN để hỏi thăm mẹ, thèm quá khứ quá mẹ ơi.
Con bé quá, con mới 19 tuổi, mẹ đi đâu rồi?
Mẹ ơi , con thương mẹ, con yêu mẹ vô vàn.
Con không tin vào những ước mơ nữa, con không muốn nữa, con muốn gặp lại mẹ, con nhớ mẹ, chỉ có vậy mà thôi.

Thursday, September 4, 2008

4-9, 1 day before my birthday.


Today, although I have been very terrible because of sickness and stomachache, my emotion is well. First thing I feel is I am missing my mom and my darling so much. Both of them are not beside me at this moment but I can't stop thinking of them.

Honey, I don't know how to tell you how much I love you. Even though everyday I tell you that I love you, it still maybe not enough. I thought it's the first time I really love someone. It sounds funny right? But before, I loved without full of my heart. I thought for me more than anyone else. My self-respect was more important than everything even you. I didn't know what was love with all the heart. I didn't think someone should love other than himself. I was not fully dedicated.

I love you like a kid love ice-cream. Thinking about you like a child and love you by the way you really are. I wish we could meet soon. I can't stand of waiting until the next time we meet. There are more 4 months. We meet only twice a year in the 5 years period. It is as long as a centuary. It's so hard for me. But I will try my best. What is fate? Can we get over ? I let the time answer that.
P/s: I love you.

Monday, September 1, 2008

Ước mơ


Mẹ ơi, con chỉ ước mẹ dậy đi lại được thôi mẹ ạh. Con cứ như sống trong mơ mãi vậy. Con có suy nghĩ đơn giản quá về mọi việc không? Ngày biết tin mẹ ốm, con cứ tin là nó ko phải căn bệnh đấy. Xong rồi lúc con sang Sing , con lại tin rằng bây giờ y học tiến bộ, mẹ sẽ qua khỏi thôi. Hè con về Việt Nam, con thấy những hiện tượng khác. của mẹ, con cũng vẫn nghĩ rằng chắc là do hiệu quả của thuốc, xong rồi mẹ sẽ khỏe lại. Sao mẹ ơi, cứ như là mơ ý nhỉ. Mọi việc nhanh quá mẹ àh, con cứ nghĩ những chuyện thế này chẳng thể nào xảy ra trong cuộc đời con được. Nửa năm trước thôi, con cũng vẫn cứ tin mẹ con mình sẽ mãi bên nhau và mẹ sẽ được sung sướng, mẹ con mình sẽ tận hưởng những điều mà tuổi trẻ mẹ chưa được thực hiện, sẽ hạnh phúc. Tại sao cuộc sống cứ trêu đùa con hả mẹ. Nếu không còn mẹ, con sẽ tiếp tục đi thế nào.
Mẹ đã cho con quá nhiều, sao với con, lúc nào mẹ cũng bảo mẹ khỏe hơn dù càng ngày mẹ càng yếu đi. Bao nhiêu đợt truyền thuốc, chân mẹ bị phù, rồi người mẹ có những nốt, rồi mẹ cũng không ngồi được nữa. Sao lại thế hả mẹ. Mà sao con lại hỏi mẹ, con phải hỏi cuộc sống. Sao lại để điều đó xảy ra với mẹ. Chỉ 1 năm trước thôi, mọi chuyện có như thế này đâu mẹ nhỉ. Mẹ vẫn còn trẻ, vẫn đi làm , vẫn là 1 người phụ nữ thành đạt. Mẹ 1 mình nuôi con 15 năm nay rồi mẹ biết không. Mẹ hãy chờ nốt đến khi con đi làm, con nuôi mẹ, con sẽ chăm sóc mẹ và mẹ sẽ không phải làm gì nữa đâu. Sao lại như thế hả mẹ. Đừng bao giờ xa con được không.
Con ích kỷ, con đi mãi trong mơ thôi. Con không tốt, con chưa lớn, mẹ đừng bao giờ buông tay con ra. Mẹ mãi ở bên cạnh con.

Saturday, August 30, 2008

Conversation

Thu den: t thay cai tinh cam nay no k chac chan
Thu den: thang huy vo tam qua
Thu den: qua qua lun i
Thu den: nhat la khi bh me m nhu the
Thu den: k nen de cho m fai nghi nhiu
Thu den: ieu thoi
Thu den: chu tinh lay 1thang nhu no
Thu den: t thay k on
Thu den: kho lam m a
Thu den: chung m cu dinh lay nhau den bh nua
Thu den: uh thi
Thu den: bh bon minh cung lon roi
Thu den: neu tinh ieu duong lang nhang thi khac
Thu den: day laThu den: m voi no
Thu den: ieu nhau lau roiThu den: thi cung fai tinh den tuong lai j day
Thu den: nhung voi thang huy
Thu den: thi tuong lai k chac chan j ca
Thu den: t cung k bit nhiu ve chuyen c Quay
Thu den: nhung it nhat
Thu den: t cung thay cai tinh ieu cua no co j chac chan hon
Thu den: thang huy dau oc no k bit nghi
Thu den: m thi ro rang la ja dan hon no roiThu den: nhu the thi chi kho m thoi
Thu den: cang keo dai lau cai tinh cam nay
Thu den: thi nguoi thiet thoi la m
AVY: may ah
AVY: tao ko biet nua
AVY: tao cam nhan duoc
AVY: no' vo tam
AVY: nhung no cung co gang vi tao
AVY: ban chat no la nguoi vo tam ma
AVY: truoc khi yeu tao
AVY: va cho den khi no sang trung quoc
'AVY: tao ko hieu the nao nua...
Thu den: uh
Thu den: du noi the nao di nua
Thu den: thi cung la tinh cam
Thu den: neu co khuyen m la
Thu den: k nen ieu no nua
Thu den: thi chac m cung chang bo no dau
Thu den: chi noi de m suy nghi
Thu den: ngoai tinh cam
Thu den: can ca li tri nua
AVY: tao ngay xua
AVY: trong ly tri qua
AVY: bay gio
AVY: lai nguoc la
iAVY: neu tao cu nghi rang
AVY: tao se ko the yeu 1 ai khac
AVY: thi tuc la tao se huyen hoac minh nhu the
AVY: su that la neu ko co huy
AVY: tao van co the yeu nguoi khac
AVY: va hanh phuc
AVY: dung ko
Thu den: uh
Thu den: nhung m lai cu lun nghi den viec k bo huy
Thu den: va m ieu no rat nhiu
Thu den: roi cai j cung qua
Thu den: cuoc song cua m bh
Thu den: cung gan nhu la k co no roiThu den: moi dua 1noi
Thu den: lien lac voi nhau cung chi qua dt, qua chat chit
Thu den: chi qua loi noi
Thu den: thi k the bit tinh cam cua no doi voi m no den dau
Thu den: no nhu xuaThu den: hay no nhat dan roiThu den: m co the tim den nhung cai moi
Thu den: gan m hon
Thu den: nhung dua co the cham soc ho m
Thu den: va k bat m fai lo lang nhiu nhu ieu huy
I was touch by all of what you said. You pushed me to face the truth.

Mọi người hỏi em, sao lại quay lại với anh. Rồi 2 đứa sẽ chẳng đi tới đâu đâu, chuyện này sẽ chả tiếp diễn được lâu đâu mà. Rồi người ta nói anh cũng chả còn yêu em nhiều đến mức có thế vượt qua tất cả cùng em. Em nên tỉnh lại và tìm sự lựa chọn tốt nhất cho bản thân mình.

Em hiểu tất cả, chỉ có điều lúc ở bên anh, tình cảm của bọn mình chân thật nhất. Em vẫn cảm giác chúng ta yêu nhau như ngày xưa. Em vẫn cảm giác quen thuộc và chẳng thể rời xa. Cả em và anh đều đang cố gắng xây dựng lại những gì bọn mình đã đánh mất.

Cùng em cố gắng anh yêu nhé. Em không thể ra đi, có lẽ vì em đã yêu anh quá nhiều.


The first thing of the day

When I woke up, it's raining heavily outside. I dreamt about you lastnight. The dream also involved the hospital but you face and your body were still the same as beautiful as you were before. I saw you mom, and I wanted to cry, you looked tired after a working day. You were lying on the sofa and reading book. This image remind me of the past. It used to happen 1 year ago. There are only 2 people in our family but I feel enough to make me warm everytime I go home. But now, we can't be like this anymore, god takes from me even a little happiness. You've staying in hospital for 1 month already, I was not around. I needed to go to Singapore to finish this semester. You appeared in my dream everynight. Why did you want me to continue studying but being beside you this time? Why do you want to suffer everything yourself? I think I cant stand alone in this world, without you. I am sure that. Why cant the past turn back?
The 1st one I thought of when I woke up is you. I can't hide that I'm really missing you in every minutes. Maybe I miss all of the gorgeous time we had had together. Now, although you are still my lover, I feel that your love is not same as before. You've changed so much after 1 year we've seperated. The reason why I felt so hurt when you did something wrong is our happiness memory. I think it's trully happiness, so it bring out more pain than I thought. But I'm still loving you. After all these stuffs, I'm still loving you. I only understand how deep is my love until the day you did it to me. You are going there again, going further from me. I feel this time I can't control everything. It all depends on you and your decision. The way you live and the way you behave, I can't be there to help you.