Monday, September 1, 2008

Ước mơ


Mẹ ơi, con chỉ ước mẹ dậy đi lại được thôi mẹ ạh. Con cứ như sống trong mơ mãi vậy. Con có suy nghĩ đơn giản quá về mọi việc không? Ngày biết tin mẹ ốm, con cứ tin là nó ko phải căn bệnh đấy. Xong rồi lúc con sang Sing , con lại tin rằng bây giờ y học tiến bộ, mẹ sẽ qua khỏi thôi. Hè con về Việt Nam, con thấy những hiện tượng khác. của mẹ, con cũng vẫn nghĩ rằng chắc là do hiệu quả của thuốc, xong rồi mẹ sẽ khỏe lại. Sao mẹ ơi, cứ như là mơ ý nhỉ. Mọi việc nhanh quá mẹ àh, con cứ nghĩ những chuyện thế này chẳng thể nào xảy ra trong cuộc đời con được. Nửa năm trước thôi, con cũng vẫn cứ tin mẹ con mình sẽ mãi bên nhau và mẹ sẽ được sung sướng, mẹ con mình sẽ tận hưởng những điều mà tuổi trẻ mẹ chưa được thực hiện, sẽ hạnh phúc. Tại sao cuộc sống cứ trêu đùa con hả mẹ. Nếu không còn mẹ, con sẽ tiếp tục đi thế nào.
Mẹ đã cho con quá nhiều, sao với con, lúc nào mẹ cũng bảo mẹ khỏe hơn dù càng ngày mẹ càng yếu đi. Bao nhiêu đợt truyền thuốc, chân mẹ bị phù, rồi người mẹ có những nốt, rồi mẹ cũng không ngồi được nữa. Sao lại thế hả mẹ. Mà sao con lại hỏi mẹ, con phải hỏi cuộc sống. Sao lại để điều đó xảy ra với mẹ. Chỉ 1 năm trước thôi, mọi chuyện có như thế này đâu mẹ nhỉ. Mẹ vẫn còn trẻ, vẫn đi làm , vẫn là 1 người phụ nữ thành đạt. Mẹ 1 mình nuôi con 15 năm nay rồi mẹ biết không. Mẹ hãy chờ nốt đến khi con đi làm, con nuôi mẹ, con sẽ chăm sóc mẹ và mẹ sẽ không phải làm gì nữa đâu. Sao lại như thế hả mẹ. Đừng bao giờ xa con được không.
Con ích kỷ, con đi mãi trong mơ thôi. Con không tốt, con chưa lớn, mẹ đừng bao giờ buông tay con ra. Mẹ mãi ở bên cạnh con.

No comments: