Tuesday, October 28, 2008

Gửi mẹ ngày 28 tháng 10 năm 2008


Con viết 1 vài dòng gửi mẹ. Bức ảnh này là chuyến du lịch xa cuối cùng của mẹ con mình. Nó được chụp cách đây đúng 1 năm. Hồi đó trông mẹ thật tươi mẹ nhỉ. Thật ra nụ cười của mẹ thường hay có những nỗi buồn trong đấy. Đôi mắt mẹ buồn nên ngay cả khi cười trông cũng hơi buồn. Nhưng mẹ vẫn đẹp. Haha, mẹ bảo câu hồng nhan bạc mệnh nó có đúng không? Con sợ cái câu nói đấy lắm, nhưng con vẫn thấy nó đúng mẹ nhỉ. Ai lại thế, mẹ sinh ra trông đã xinh đẹp rồi, đã có đôi mắt buồn rồi, đấy có phải là lỗi của mẹ đâu.
Con nhớ mẹ quá, con nhớ mẹ lắm ý. Con thèm cảm giác được gọi về cho mẹ, được nghe giọng mẹ nói, được ôm mẹ ngay cả những ngày cuối khi mẹ không còn giống mẹ nữa. Mẹ mãi mãi là người phụ nữ đẹp nhất trong mắt của con, là người mẹ nhân hậu nhất với con. Con tự cảm thấy con rất không phải, từ ngày con sang Sing con cũng không chat với mẹ hết mức có thể, con không yêu mẹ hết trái tim con, đến lúc mẹ ra đi con vẫn gắt gỏng , con vẫn thế. Ông trời cho con 1 bài học thích đáng mẹ ạh. Để khi con van xin thêm 1 lần nữa cũng không được rồi. Con đáng bị như thế mẹ ạh, con rất đáng bị thế. Con sống cho bản thân nhiều hơn cho mẹ. Con quen nhận sự yêu thương từ mẹ, mà không gửi lại mẹ được dù chỉ 1 nửa của ngần ấy thương yêu. Con đáng đời lắm.
Mấy hôm nay con nghĩ nhiều, nghĩ xem có nên đi trung quốc không, hay tiếp tục ở lại sing học. Hôm nay nghe con bạn kể nó sắp được đi học ở Thụy sĩ, rồi xem ảnh 1 vài đứa bạn ở bên Canada. Con lại thấy thèm được như thế. Tất nhiên chả ai đánh thuế ước mơ mẹ nhỉ. Con chỉ dám ước mơ, dám xem ảnh, dám đọc sách để tưởng tượng ra mình cũng được đi như thế. Thật ra cho con đi sang Sing là mẹ đã cố gắng hết sức của mẹ rồi mà con cũng chỉ cần có thế. Những cái mẹ cố được vì con thì mẹ cố gắng rồi. Con không cần thêm gì nữa mẹ ạh. Mẹ có biết không, nghĩ về những hi sinh, những cố gắng mẹ bỏ ra cho con đi du học , con xót xa lòng lắm. Mẹ có biết không, con thèm được ôm mẹ 1 lần nữa, ăn bữa cơm mẹ nấu, được đèo mẹ. Thế mà sao mẹ không về với con. Có phải mẹ cũng muốn về với con lắm mà mẹ không về được không. Thế thì mẹ con mình hẹn gặp nhau ở dưới đấy nhé. Nếu mẹ được đầu thai kiếp khác thì mẹ đừng chờ con , con không sao đâu. Con muốn mẹ hạnh phúc, con muốn mẹ sống 1 cuộc đời khác. Con muốn nhìn thấy mẹ không bao giờ đau khổ nữa, nhìn mẹ đau khổ con không thể chịu được mẹ có biết không. Còn nếu khi 2 mẹ con mình đoàn tụ với nhau mà mẹ vẫn chưa đi. Con sẽ che chở cho mẹ, con cũng không phải quá mạnh mẹ, con cũng không dũng cảm đến mức không sợ cái gì. Nhưng con dũng cảm để bảo vệ mẹ, để cầm lấy tay mẹ, để mẹ không cô đơn cho dù mẹ ở 1 thế giới nào đi chăng nữa. Để cho con được ở gần mẹ 1 chút, để con được yêu mẹ lần nữa. Nếu ông trời định đoạt 1000 năm tới mẹ con mình không được gặp lại nhau, con sẽ chờ mẹ đến năm thứ 10 000, 100 000. Con mong đến có 1 kiếp nào đó con sẽ được phụng dưỡng mẹ, được lo lắng chăm sóc mẹ, được làm cho mẹ những điều mà con gái chưa làm được.
Con mong con được hạnh phúc mẹ ạh. Con ước mơ như thế có quá cao sang không hả mẹ. Có phải số phận con sinh ra đã được sắp đặt là không được hạnh phúc rồi không hả mẹ. Con chỉ ước mọi chuyện xảy ra với con nhẹ nhàng hơn 1 chút thôi. Con sẽ cố gắng , chỉ cần những cái cố gắng đấy có kết quả. Chỉ cần sau đó con có được cuộc sống nhẹ nhàng thanh thản, 1 cuộc đời tươi sáng tốt đẹp hơn. Thế là con mãn nguyện rồi. Con muốn có được 1 người chồng thật sự yêu thương con, và rồi mọi thứ trôi qua êm đềm, con không cần những gì quá cao sang phù phiếm mẹ ạh.
Con nhớ mẹ quá.
Có ai đó đưa mẹ trôi xa con.
Đừng buông tay con ra trong những giấc mơ.
Để con được yêu mẹ thêm ngàn lần nữa

Hãy đừng bao giờ buồn hay khóc, vì nỗi đau của mẹ là ngàn lần nỗi đau của con. Con yêu mẹ

Wednesday, October 22, 2008

Gửi mẹ

Đêm qua con mơ thấy mẹ. Chắc vì buổi tối anh Minh kể cho con là mẹ về gặp anh Minh, gặp mọi người mà lại không gặp con nên mẹ về tìm con. Mẹ về gặp bác Đức, nói chuyện với bác ý, rồi mẹ báo tin cho Huy, rồi không biết mẹ có gặp bà, gặp gia đình mình không. Con cảm thấy thật sự tin mẹ ạh, con tin mẹ đang sống, mẹ vẫn sống y như là hồi trước vậy. Buổi tối con cảm thấy lo lắng, không hiểu mẹ bên kia thế nào, ban đêm mẹ đã dẫn con đi rồi. Mẹ cho con nhìn thấy người ta ở bên đấy sống ra sao, rồi mẹ bảo với con là mẹ vẫn thế.
Chiều hôm sau con khóc cả 1 buổi chiều, con thấy tủi thân quá , vì không ai chăm sóc lo lắng cho con cả. Mẹ là người duy nhất con san sẻ thì mẹ không được ở đây nghe con nói nữa rồi. Nhưng thôi, con sẽ tự vượt qua. Lúc sống mẹ lúc nào cũng lo cho con rồi, lúc mẹ ra đi, mẹ đừng buồn vì con nữa. Mẹ cũng đừng buồn vì gia đình mình và vì bác Đức nữa. Khổ thân mẹ lắm, sao mẹ cứ buồn thế. Người ta xích mích với nhau kệ người ta. Mẹ đừng khóc, đến bây giờ mẹ vẫn khóc như lúc còn sống, thế thì làm sao được. Không được, mẹ đừng làm con xót xa. Cuộc sống là như thế, con người ta đối xử với nhau không vẹn toàn được mẹ àh. Mẹ lúc nào cũng có con, chả biết mẹ có hiểu cho lòng con không. Con xót xa lắm. Không ai thương mẹ nữa thì vẫn có con cơ mà. Con bé, con không biết thể hiện. Con hư. Nhưng con yêu mẹ. Con yêu mẹ nhiều lắm mẹ biết không vậy. Nhiều lắm. Con làm sao chịu được khi mẹ cứ khóc mãi về những chuyện ý. Mẹ quên đi được không. Mẹ sống đã buồn rồi, sao mẹ ra đi mẹ vẫn buồn. Mẹ kệ đi mà.
Con mong nhất là bây giờ mọi đau thương mẹ để lại phía sau. Mẹ hãy sống ở nơi đó bình yên và phù hộ cho những người mẹ yêu quí. Mẹ chờ con rồi sau này mẹ con mình gặp nhau. Sống chết là do số phận sắp đặt rồi. Con sẽ nghe theo số phận.
Mẹ sống bình yên, siêu thoát, rồi con ở đây con sẽ nhẫn nhịn hết, con sẽ bỏ qua hết , con sẽ học cách mỉm cười và tha thứ hết. Người ta không tốt với con, con cũng không nghĩ nữa. Con sẽ làm những gì mẹ dặn để mẹ thanh thản được không. Những cái con đã hứa với mẹ ý. Con không muốn mẹ buồn, vì thế riêng về phần con , con phải cố gắng hơn nữa. Mặc dù chẳng dễ chút nào, người lớn, đặc biệt người nhà mình sống rất phức tạp. Nhưng con sẽ cố gắng mà mẹ.
Con sẽ tha lỗi cho Gin. Được chưa mẹ? Vậy thì riêng về phần con mẹ yên lòng phần nào nhé. Mẹ cố gắng nhé. Mẹ cố gắng 1 chút thôi. Con biết ở đấy buồn. Con biết mẹ nhớ mọi người, Chắc là mẹ nhớ con, con cũng nhớ mẹ lắm. Mẹ hiểu con người của con mà. Con không phải lúc nào cũng phải thể hiện ra, nhưng tình cảm của con chắc mẹ sẽ hiểu. Chả có ai thay thế được mẹ trong cuộc đời con nữa.
Con mãi mãi yêu mẹ . Mẹ hãy sống bình an

Gửi mẹ

Tuesday, October 7, 2008

Incompleted dream

When your heart stopped beating
When your breath stopped breathing
It's the moment you were leaving me.

Có những sai lầm có thể sửa chữa, có những sai lầm không thể sửa chữa được. Vậy là mẹ đã ra đi thật rồi. Con từ những ngày mù mờ về căn bệnh của mẹ, tới khi con được chứng kiến mẹ yếu đi từng ngày, rồi mẹ lịm dần đi và con gọi mẹ không còn tỉnh lại nữa.
Mẹ ra đi rồi, không còn những đêm khó thở, không còn những chịu đựng trên giường bệnh nữa. Mẹ không ra đi vì đau đớn, mẹ ra đi vì không còn đủ sức nữa, vì căn bệnh dày vò mẹ kiệt quệ, và vì mẹ xứng đáng thoát khỏi cuộc sống ấy.
Nhanh quá mẹ ạh, đợt hè con về con còn chở mẹ đi ăn uống, đi mua quần áo. 3 tháng sau mẹ đã hoàn toàn nằm trên giường bệnh. Và mẹ từ giã con vào 1 ngày đầu mùa thu, con vẫn nhớ đêm ấy gió lùa mạnh trên sân bệnh viện.
Con nhớ điệu cười móm mém của mẹ. Mẹ của con rất xinh, nhưng những ngày cuối lại bị thay đổi hình dạng. Khuôn mặt mẹ gầy hõm sâu 2 hốc mắt, chân tay mẹ căng phồng vì tích nước. Mẹ chỉ nằm đấy, tê chân, tê tay mà không sao làm gì được. Mấy người xung quanh xoa bóp mà cũng không vơi đi chút nào. Mấy ngày cuối mẹ mệt, mẹ không nói nhiều, mẹ cũng không hay cười, nhưng những lúc mẹ cười điệu cười móm mém ấy, con vừa xót xa và yêu mẹ , thương mẹ nhiều hơn. Những đêm mẹ rên lên vì khó thở, ban đầu chỉ là nửa tiếng, 1 tiếng rồi 2 tiếng. Cơn khó thở ngày càng dài ra vắt kiệt sức của mẹ con. Bệnh tật quái ác cướp đi mẹ cho dù con biết bên trong mẹ, khao khát sống mãnh liệt đến nhường nào.
1 năm thôi mà mẹ đã ra đi rồi, giờ này năm ngoái 2 mẹ con đang đi du lịch cùng nhau, nói cười với nhau. Mẹ thương con nhiều quá, con nhớ lại ánh mắt của mẹ, con muốn nghẹn đi...
Cuộc sống cũng như 1 câu chuyện dài, con không ngờ kết thúc của mẹ lại như vậy, 1 kết thúc vội vàng mà vẫn còn dang dở. Cuộc đời của mẹ là cuộc đời của người đàn bà vất vả nhất, yêu thương con cái nhất, giàu đức hi sinh nhất. Cuộc sống không công bằng mẹ ạh.
Mẹ chưa bao giờ hết vất vả, chưa bao giờ hết vội vã, tất cả chỉ để kiếm tiền cho con đi học. Mẹ không dám mua sắm gì, không thèm quan tâm đến bản thân mình. Nhà mình từ lúc nghèo không đủ ăn, 2 mẹ con nuôi nhau, đến khi đầy đủ. Trước khi con lên đường thì con nghe tin mẹ bị bệnh. Mẹ luôn nói với con là mẹ khỏe, mẹ sợ con không học được , cho dù hình như mẹ biết cái chết ngày càng gần kề.
Mẹ của con vất vả quá, nhưng chưa bao giờ làm con thua kém bạn bè, đến phút cuối cùng, mẹ cũng sẵn sàng để cho con đi học, không níu con ở lại dù cuộc sống của mẹ tính bằng giờ, bằng phút.
Mẹ ơi, không còn những năm tháng 2 mẹ con bên nhau nữa rồi. Con bây giờ chỉ còn lại 1 mình trên cõi đời này. Gia đình của con từ 3 người, rồi 2 người, bây giờ chỉ còn 1 thôi.
Mẹ ơi, con ước mẹ có thể nhìn con thành đạt, đi lấy chồng. Ước mơ của con kết thúc tại đây rồi.
Mẹ ơi, con thèm được gọi mẹ, thèm được gọi về VN để hỏi thăm mẹ, thèm quá khứ quá mẹ ơi.
Con bé quá, con mới 19 tuổi, mẹ đi đâu rồi?
Mẹ ơi , con thương mẹ, con yêu mẹ vô vàn.
Con không tin vào những ước mơ nữa, con không muốn nữa, con muốn gặp lại mẹ, con nhớ mẹ, chỉ có vậy mà thôi.