Wednesday, October 22, 2008

Gửi mẹ

Đêm qua con mơ thấy mẹ. Chắc vì buổi tối anh Minh kể cho con là mẹ về gặp anh Minh, gặp mọi người mà lại không gặp con nên mẹ về tìm con. Mẹ về gặp bác Đức, nói chuyện với bác ý, rồi mẹ báo tin cho Huy, rồi không biết mẹ có gặp bà, gặp gia đình mình không. Con cảm thấy thật sự tin mẹ ạh, con tin mẹ đang sống, mẹ vẫn sống y như là hồi trước vậy. Buổi tối con cảm thấy lo lắng, không hiểu mẹ bên kia thế nào, ban đêm mẹ đã dẫn con đi rồi. Mẹ cho con nhìn thấy người ta ở bên đấy sống ra sao, rồi mẹ bảo với con là mẹ vẫn thế.
Chiều hôm sau con khóc cả 1 buổi chiều, con thấy tủi thân quá , vì không ai chăm sóc lo lắng cho con cả. Mẹ là người duy nhất con san sẻ thì mẹ không được ở đây nghe con nói nữa rồi. Nhưng thôi, con sẽ tự vượt qua. Lúc sống mẹ lúc nào cũng lo cho con rồi, lúc mẹ ra đi, mẹ đừng buồn vì con nữa. Mẹ cũng đừng buồn vì gia đình mình và vì bác Đức nữa. Khổ thân mẹ lắm, sao mẹ cứ buồn thế. Người ta xích mích với nhau kệ người ta. Mẹ đừng khóc, đến bây giờ mẹ vẫn khóc như lúc còn sống, thế thì làm sao được. Không được, mẹ đừng làm con xót xa. Cuộc sống là như thế, con người ta đối xử với nhau không vẹn toàn được mẹ àh. Mẹ lúc nào cũng có con, chả biết mẹ có hiểu cho lòng con không. Con xót xa lắm. Không ai thương mẹ nữa thì vẫn có con cơ mà. Con bé, con không biết thể hiện. Con hư. Nhưng con yêu mẹ. Con yêu mẹ nhiều lắm mẹ biết không vậy. Nhiều lắm. Con làm sao chịu được khi mẹ cứ khóc mãi về những chuyện ý. Mẹ quên đi được không. Mẹ sống đã buồn rồi, sao mẹ ra đi mẹ vẫn buồn. Mẹ kệ đi mà.
Con mong nhất là bây giờ mọi đau thương mẹ để lại phía sau. Mẹ hãy sống ở nơi đó bình yên và phù hộ cho những người mẹ yêu quí. Mẹ chờ con rồi sau này mẹ con mình gặp nhau. Sống chết là do số phận sắp đặt rồi. Con sẽ nghe theo số phận.
Mẹ sống bình yên, siêu thoát, rồi con ở đây con sẽ nhẫn nhịn hết, con sẽ bỏ qua hết , con sẽ học cách mỉm cười và tha thứ hết. Người ta không tốt với con, con cũng không nghĩ nữa. Con sẽ làm những gì mẹ dặn để mẹ thanh thản được không. Những cái con đã hứa với mẹ ý. Con không muốn mẹ buồn, vì thế riêng về phần con , con phải cố gắng hơn nữa. Mặc dù chẳng dễ chút nào, người lớn, đặc biệt người nhà mình sống rất phức tạp. Nhưng con sẽ cố gắng mà mẹ.
Con sẽ tha lỗi cho Gin. Được chưa mẹ? Vậy thì riêng về phần con mẹ yên lòng phần nào nhé. Mẹ cố gắng nhé. Mẹ cố gắng 1 chút thôi. Con biết ở đấy buồn. Con biết mẹ nhớ mọi người, Chắc là mẹ nhớ con, con cũng nhớ mẹ lắm. Mẹ hiểu con người của con mà. Con không phải lúc nào cũng phải thể hiện ra, nhưng tình cảm của con chắc mẹ sẽ hiểu. Chả có ai thay thế được mẹ trong cuộc đời con nữa.
Con mãi mãi yêu mẹ . Mẹ hãy sống bình an

No comments: