Hôm nay con rất shock và choáng mẹ ạh. Bà ngồi tính cho con tất cả. từ việc mua đất xây mộ cho mẹ, mua đá xây mộ cho mẹ, từ từng đồng gửi cho con, từ từng khoảng tiền sửa điều hòa, sửa cống trên nhà Trần Quốc Toản bà đều ghi lại và tính trừ vào khoản tiền gọi là của mẹ con mình. Bà con tính khoản mua hoa quả thắp hương hàng tuần, bà còn tính đủ mọi thứ vào coi như là thu chi. Haha, con làm gì có nguồn thu mà chi nhiều đến thế. Con không hiều. Con cứ nghĩ bà nói là không phải lo để bà lo, nhưng là để bà trừ hết vào khoản tiền của mẹ con mình.
Dạo này con cực kỳ bơ vơ và đau đầu. Con như kiệt sức thật sự. Con không thể hiểu nổi. Đúng là không ai lấy của ai được 1 xu nào trên đời này mà cũng không ai cho ai được 1 xu nào đâu mẹ ạ.
Con cảm thấy chán ngán.
Con không có ai là chỗ dựa cả, và bây giờ người ta lại bắt đầu dồn hết mọi thứ lên con. Thật sự con không hiểu.
Bây giờ thành ra con lại đang nợ bà rất nhiều mẹ ạh. Bà nói với mọi người là bà nuôi con nhưng mà tất cả đều được ghi lại và sau này sẽ trừ ra hết. Thế đấy.
Monday, November 23, 2009
Friday, November 20, 2009
Vô định
Tôi đang đứng giữa 1 ngày đông Hà Nội. 2 năm rồi tôi mới ở nhà vào khoảng thời gian này. Hôm nay là 20-11. Gặp lại bạn bè cấp 3, tôi cảm thấy 1 điều gì đó thật là ấm áp, thật là hạnh phúc.
Dạo này tôi không biết mình đang đi về đâu, cũng không biết mình sẽ xoay sở như thế nào với cuộc đời tương lai đầy sóng gió, đầy cạnh tranh và quyết liệt. Tôi hay tự hỏi vì sao có những điều mình phải phấn dấu mãi mới đạt được mà người khác lại hiển nhiên có trong tầm tay. Ở tuổi tôi rất nhiều người được nhờ bố mẹ, chỉ phải lo nghĩ việc học hành và sau này có 1 gia đình tốt. Ngược lại tôi phải bon chen, phải phấn đấu, phải cố gắng theo cái cách mà người ta bảo là gấp đôi người bình thường.
Tôi không phải là 1 người có bản lĩnh gấp đôi người bt. Tôi có bản lĩnh và cứng cỏi nhưng cũng chỉ gọi là hơn người bình thường thôi. Vì thế nếu tôi có cố gắng nhưng cũng rất khó để biến cuộc sống của tôi được như những người xung quanh
Cuộc sống của tôi rất không bình thường.
Hạnh phúc gia đình trọn vẹn là điều cuộc sống lấy đi của tôi từ rất sớm. Bây giờ, khi lớn lên tôi cũng hiểu được mình hoàn toàn chỉ có 1 mình, Không 1 ai kể cả họ hàng có thể thương yêu tôi như mẹ tôi ngày xưa. Cũng không 1 ai làm tôi muốn gắn bó cùng ngoài mẹ tôi cả.
Tất nhiên tôi cũng không phải là người khổ nhất thế giới. Tôi được mẹ cho đi du học, ước mơ của nhiều người. Tôi có nhiều bạn bè và cũng vẫn có mái nhà khi về vn, vẫn có xe máy đẹp mẹ để lại cho, người ta nhìn vào vẫn cảm thấy ganh tị.
Tôi 20 tuổi, và đang chập chững bước vào đời. Không có mẹ dẫn dắt và dạy bảo, cũng quen tính ngang ngạnh ương bướng, cũng có tự ái cao. Thật sự tôi cảm thấy cuộc sống nhiều màu xám hơn màu hồng khác những gì tôi từng tưởng tượng chỉ cách đây 2 năm.
Tôi có nhưng mối quan hệ mà tôi từng rất tự hào nhưng bây giờ nhiều khi tôi chỉ muốn ở 1 mình. Thành thật ra mà nói vì tôi tự ái.
Bạn bè tôi chơi gia đình thường khá giả hơn tôi. Tôi lại là người có hoãi bão lớn và thích được khẳng định mình. Vì thế như cầu của tôi với mọi thứ hiếm có cái gì là đủ, đặc biệt khi cuộc sông ban cho tôi thật sự rất thiếu. 1 người hoài bão lớn mà không thể đạt được dù mình có cố gắng. Đó là sự khổ tâm mà bố tôi mang theo cả đời.
Tôi có 1 người yêu. người đó tốt vừa đủ, yêu vừa đủ. nhưng lại gắn bó với tôi rất lâu rồi. 5 năm. người đó có 1 gia đình khá giả, nhưng gia đình họ buôn bán cũng phức tạp. và nhiều khi tôi sợ điều đó.
toi nhìn em gái người yêu tôi mà cảm thấy tự ganh tị. nó là 1 người bình thường không hề xuất sắc, nhưng nó được sung sướng và tận hưởng những điều tôi phải cố gắng lắm mới có thể đạt đươc. Tôi cũng không thích cách 2 cô chú tạo điều kiện cho các con. Mấy anh em không bao giờ phải ném trải vất vả mà nghiễn nhiên được đi trên con đường trải hoa hồng. Vì thế nó sẽ không biết trân trọng những gì mình đang có. Người yêu tôi không có sự đồng cảm vì không bao giờ phải phấn đấu nhiều như tôi. Tôi và người đo không chia sẻ với nhau và thận sự hiểu nhau được. Đơn giản vì 2 người ở 2 thế giới
Nhiêu khi tôi lạc lõng. Đặc biệt là khi chứng kiến gia đình họ. Tôi muốn chấm dứt. Tôi sợ sự chênh lệch này. nhiều khi tôi muốn bước đi 1 mình. nhưng tôi không can đảm và cũng không dám chắc.
Tôi có những ước mơ, những dự định. nhưng mà thậm chí được như những người bình thường con khó, huống chi là như ai. Tôi càng ngày càng không biết làm sao để thoát khỏi bế tắc. Tôi sợ mình làm sai.
Tôi vẫn tham lam. và vẫn ích kỷ.
vần ước muốn mình đạt được nhiều hon
cuộc sống cho mình nhiều hơn
tôi tham vọng quá thì tôi càng mệt mỏi
nhưng tôi lại không thể bỏ cuộc vì cuộc sống của tôi rất khác
Nếu sống lý trí quá thì tôi sẽ khổ
nhưng nếu không tôi sẽ vấp ngã trước nhũng sóng to gió lớn trên con đường tôi đi
Dạo này tôi không biết mình đang đi về đâu, cũng không biết mình sẽ xoay sở như thế nào với cuộc đời tương lai đầy sóng gió, đầy cạnh tranh và quyết liệt. Tôi hay tự hỏi vì sao có những điều mình phải phấn dấu mãi mới đạt được mà người khác lại hiển nhiên có trong tầm tay. Ở tuổi tôi rất nhiều người được nhờ bố mẹ, chỉ phải lo nghĩ việc học hành và sau này có 1 gia đình tốt. Ngược lại tôi phải bon chen, phải phấn đấu, phải cố gắng theo cái cách mà người ta bảo là gấp đôi người bình thường.
Tôi không phải là 1 người có bản lĩnh gấp đôi người bt. Tôi có bản lĩnh và cứng cỏi nhưng cũng chỉ gọi là hơn người bình thường thôi. Vì thế nếu tôi có cố gắng nhưng cũng rất khó để biến cuộc sống của tôi được như những người xung quanh
Cuộc sống của tôi rất không bình thường.
Hạnh phúc gia đình trọn vẹn là điều cuộc sống lấy đi của tôi từ rất sớm. Bây giờ, khi lớn lên tôi cũng hiểu được mình hoàn toàn chỉ có 1 mình, Không 1 ai kể cả họ hàng có thể thương yêu tôi như mẹ tôi ngày xưa. Cũng không 1 ai làm tôi muốn gắn bó cùng ngoài mẹ tôi cả.
Tất nhiên tôi cũng không phải là người khổ nhất thế giới. Tôi được mẹ cho đi du học, ước mơ của nhiều người. Tôi có nhiều bạn bè và cũng vẫn có mái nhà khi về vn, vẫn có xe máy đẹp mẹ để lại cho, người ta nhìn vào vẫn cảm thấy ganh tị.
Tôi 20 tuổi, và đang chập chững bước vào đời. Không có mẹ dẫn dắt và dạy bảo, cũng quen tính ngang ngạnh ương bướng, cũng có tự ái cao. Thật sự tôi cảm thấy cuộc sống nhiều màu xám hơn màu hồng khác những gì tôi từng tưởng tượng chỉ cách đây 2 năm.
Tôi có nhưng mối quan hệ mà tôi từng rất tự hào nhưng bây giờ nhiều khi tôi chỉ muốn ở 1 mình. Thành thật ra mà nói vì tôi tự ái.
Bạn bè tôi chơi gia đình thường khá giả hơn tôi. Tôi lại là người có hoãi bão lớn và thích được khẳng định mình. Vì thế như cầu của tôi với mọi thứ hiếm có cái gì là đủ, đặc biệt khi cuộc sông ban cho tôi thật sự rất thiếu. 1 người hoài bão lớn mà không thể đạt được dù mình có cố gắng. Đó là sự khổ tâm mà bố tôi mang theo cả đời.
Tôi có 1 người yêu. người đó tốt vừa đủ, yêu vừa đủ. nhưng lại gắn bó với tôi rất lâu rồi. 5 năm. người đó có 1 gia đình khá giả, nhưng gia đình họ buôn bán cũng phức tạp. và nhiều khi tôi sợ điều đó.
toi nhìn em gái người yêu tôi mà cảm thấy tự ganh tị. nó là 1 người bình thường không hề xuất sắc, nhưng nó được sung sướng và tận hưởng những điều tôi phải cố gắng lắm mới có thể đạt đươc. Tôi cũng không thích cách 2 cô chú tạo điều kiện cho các con. Mấy anh em không bao giờ phải ném trải vất vả mà nghiễn nhiên được đi trên con đường trải hoa hồng. Vì thế nó sẽ không biết trân trọng những gì mình đang có. Người yêu tôi không có sự đồng cảm vì không bao giờ phải phấn đấu nhiều như tôi. Tôi và người đo không chia sẻ với nhau và thận sự hiểu nhau được. Đơn giản vì 2 người ở 2 thế giới
Nhiêu khi tôi lạc lõng. Đặc biệt là khi chứng kiến gia đình họ. Tôi muốn chấm dứt. Tôi sợ sự chênh lệch này. nhiều khi tôi muốn bước đi 1 mình. nhưng tôi không can đảm và cũng không dám chắc.
Tôi có những ước mơ, những dự định. nhưng mà thậm chí được như những người bình thường con khó, huống chi là như ai. Tôi càng ngày càng không biết làm sao để thoát khỏi bế tắc. Tôi sợ mình làm sai.
Tôi vẫn tham lam. và vẫn ích kỷ.
vần ước muốn mình đạt được nhiều hon
cuộc sống cho mình nhiều hơn
tôi tham vọng quá thì tôi càng mệt mỏi
nhưng tôi lại không thể bỏ cuộc vì cuộc sống của tôi rất khác
Nếu sống lý trí quá thì tôi sẽ khổ
nhưng nếu không tôi sẽ vấp ngã trước nhũng sóng to gió lớn trên con đường tôi đi
Subscribe to:
Posts (Atom)