Con viết 1 vài dòng gửi mẹ. Bức ảnh này là chuyến du lịch xa cuối cùng của mẹ con mình. Nó được chụp cách đây đúng 1 năm. Hồi đó trông mẹ thật tươi mẹ nhỉ. Thật ra nụ cười của mẹ thường hay có những nỗi buồn trong đấy. Đôi mắt mẹ buồn nên ngay cả khi cười trông cũng hơi buồn. Nhưng mẹ vẫn đẹp. Haha, mẹ bảo câu hồng nhan bạc mệnh nó có đúng không? Con sợ cái câu nói đấy lắm, nhưng con vẫn thấy nó đúng mẹ nhỉ. Ai lại thế, mẹ sinh ra trông đã xinh đẹp rồi, đã có đôi mắt buồn rồi, đấy có phải là lỗi của mẹ đâu.
Con nhớ mẹ quá, con nhớ mẹ lắm ý. Con thèm cảm giác được gọi về cho mẹ, được nghe giọng mẹ nói, được ôm mẹ ngay cả những ngày cuối khi mẹ không còn giống mẹ nữa. Mẹ mãi mãi là người phụ nữ đẹp nhất trong mắt của con, là người mẹ nhân hậu nhất với con. Con tự cảm thấy con rất không phải, từ ngày con sang Sing con cũng không chat với mẹ hết mức có thể, con không yêu mẹ hết trái tim con, đến lúc mẹ ra đi con vẫn gắt gỏng , con vẫn thế. Ông trời cho con 1 bài học thích đáng mẹ ạh. Để khi con van xin thêm 1 lần nữa cũng không được rồi. Con đáng bị như thế mẹ ạh, con rất đáng bị thế. Con sống cho bản thân nhiều hơn cho mẹ. Con quen nhận sự yêu thương từ mẹ, mà không gửi lại mẹ được dù chỉ 1 nửa của ngần ấy thương yêu. Con đáng đời lắm.
Mấy hôm nay con nghĩ nhiều, nghĩ xem có nên đi trung quốc không, hay tiếp tục ở lại sing học. Hôm nay nghe con bạn kể nó sắp được đi học ở Thụy sĩ, rồi xem ảnh 1 vài đứa bạn ở bên Canada. Con lại thấy thèm được như thế. Tất nhiên chả ai đánh thuế ước mơ mẹ nhỉ. Con chỉ dám ước mơ, dám xem ảnh, dám đọc sách để tưởng tượng ra mình cũng được đi như thế. Thật ra cho con đi sang Sing là mẹ đã cố gắng hết sức của mẹ rồi mà con cũng chỉ cần có thế. Những cái mẹ cố được vì con thì mẹ cố gắng rồi. Con không cần thêm gì nữa mẹ ạh. Mẹ có biết không, nghĩ về những hi sinh, những cố gắng mẹ bỏ ra cho con đi du học , con xót xa lòng lắm. Mẹ có biết không, con thèm được ôm mẹ 1 lần nữa, ăn bữa cơm mẹ nấu, được đèo mẹ. Thế mà sao mẹ không về với con. Có phải mẹ cũng muốn về với con lắm mà mẹ không về được không. Thế thì mẹ con mình hẹn gặp nhau ở dưới đấy nhé. Nếu mẹ được đầu thai kiếp khác thì mẹ đừng chờ con , con không sao đâu. Con muốn mẹ hạnh phúc, con muốn mẹ sống 1 cuộc đời khác. Con muốn nhìn thấy mẹ không bao giờ đau khổ nữa, nhìn mẹ đau khổ con không thể chịu được mẹ có biết không. Còn nếu khi 2 mẹ con mình đoàn tụ với nhau mà mẹ vẫn chưa đi. Con sẽ che chở cho mẹ, con cũng không phải quá mạnh mẹ, con cũng không dũng cảm đến mức không sợ cái gì. Nhưng con dũng cảm để bảo vệ mẹ, để cầm lấy tay mẹ, để mẹ không cô đơn cho dù mẹ ở 1 thế giới nào đi chăng nữa. Để cho con được ở gần mẹ 1 chút, để con được yêu mẹ lần nữa. Nếu ông trời định đoạt 1000 năm tới mẹ con mình không được gặp lại nhau, con sẽ chờ mẹ đến năm thứ 10 000, 100 000. Con mong đến có 1 kiếp nào đó con sẽ được phụng dưỡng mẹ, được lo lắng chăm sóc mẹ, được làm cho mẹ những điều mà con gái chưa làm được.
Con mong con được hạnh phúc mẹ ạh. Con ước mơ như thế có quá cao sang không hả mẹ. Có phải số phận con sinh ra đã được sắp đặt là không được hạnh phúc rồi không hả mẹ. Con chỉ ước mọi chuyện xảy ra với con nhẹ nhàng hơn 1 chút thôi. Con sẽ cố gắng , chỉ cần những cái cố gắng đấy có kết quả. Chỉ cần sau đó con có được cuộc sống nhẹ nhàng thanh thản, 1 cuộc đời tươi sáng tốt đẹp hơn. Thế là con mãn nguyện rồi. Con muốn có được 1 người chồng thật sự yêu thương con, và rồi mọi thứ trôi qua êm đềm, con không cần những gì quá cao sang phù phiếm mẹ ạh.
Con nhớ mẹ quá.
Có ai đó đưa mẹ trôi xa con.
Đừng buông tay con ra trong những giấc mơ.
Để con được yêu mẹ thêm ngàn lần nữa
Hãy đừng bao giờ buồn hay khóc, vì nỗi đau của mẹ là ngàn lần nỗi đau của con. Con yêu mẹ
No comments:
Post a Comment