Sunday, November 9, 2008

Tình yêu

1 buổi sáng chủ nhật. Nó thức dậy như mọi buổi sáng khác. Mọi thứ yên lặng và cũng không quá ồn ào. Cú điện thoại đánh thức nó dậy, đó là của bà ngoại. Bà gọi điện và khóc nấc lên, bà 76 tuổi rồi nhưng bà thường khóc nấc lên như 1 đứa trẻ. Bà cũng không hẳn là 1 người từng trải và cảm xúc của bà thường rất mong manh, dễ bị tổn thương. Nhưng bà cũng là người duy nhất còn lại trên trái đất này thương nó bằng cả trái tim.

Nó không biết nói gì với bà cả. Hôm nay là 6 tuần mẹ nó. Nó giữ im lặng. Từ lúc đấy buổi sáng chủ nhật chùng xuống và chậm chạp.

Nó nhấc máy , nhắn tin cho người yêu. Nó cũng không biết nói chuyện với ai và kể với ai cả. Nó hi vọng có 1 bờ vai để lắng nghe , và hiểu nó. Nhưng rồi người ấy bảo với nó rằng :" việc của em, em phải tự tính thôi". Con bé hurt như chưa bao giờ đau như thế. Có lẽ nỗi buồn lớn nhất là khi người mình yêu thương nhất quay lưng lại lúc mình cần nhất. Nó và người yêu nó đã đi qua 1 quãng thời gian dài và hạnh phúc bên nhau. 3 năm gần 9 tháng. Tới lúc này, khi nó cần 1 chỗ dựa, người yêu nó quay lưng lại với nó. Cảm giác ấy thật là khó tả.

Nó đã biết trước khi yêu người này là phải như vậy rồi. Mọi người bảo người yêu nó không thể vững vàng để làm 1 chỗ dựa được đâu, vậy mà nó cứ mãi không tin, hoặc là chịu đựng. Hoặc là nghĩ rằng người yêu nó chỉ là 1 người không biết cách thể hiện. Nhưng mọi việc cứ xảy ra theo cái cách mà nó phải xảy ra. Tại sao 2 đứa cthể nói với nhau những chuyện vui, chí cỏ thế nói chuyện khi thoải mái. Còn khi nó bắt đầu buồn, bắt đầu hoang mang, người yêu của nó luôn luôn trốn tránh.

Nó luôn tự hỏi đấy có phải là tình yêu hay không? Hay là thời gian qua chẳng hề có ý nghĩa gì cả. Con bé ngồi , cảm thấy mình mông lung tự bao giờ.

No comments: