1 ngày đầu xuân. Hôm nay là mung 4 tết và con đang ở tại Singapore. Nếu ở nhà thì không khí hẳn đang rất lạnh và mưa phùn nữa. Người ta thường cảm thấy ấm áp và thích thú cảm giác gia đình quây quần bên nhau trong những ngày tết như thế này.
Năm nay con ăn tết xa nhà. Con thấy cảm giác cũng rất bình thường thôi. :P Con nghĩ nếu như con ở yên lặng trong thế giới của riêng con thì con sẽ đỡ hơn. Những ngày tết, con thích cảm giác được chăm sóc và che chở. Được mẹ chúc những lời tốt đẹp nhất " chúc con gái mẹ năm nay thế nào thế nào " ôi. Con thấy mẹ rất đáng yêu khi chúc những lời như vậy. Lúc đó con nghĩ mẹ rất vui. :P Tết con thường không đi chơi mà ở bên mẹ. Con nghĩ giao thừa phải ở cạnh gia đình, không thế để mẹ 1 mình được. Năm nào mẹ cũng là người mừng tuổi con đầu tiên rồi đến bác Đức.
Con không biết nữa. cám giác .... con cần cảm giác ấy. Không ai có thể mang lại được cả. Rồi mẹ con mình sẽ được bà, được bác Vân chúc tết. Mẹ cũng sẽ mừng tuổi bà. Con cũng sẽ được mọi người chúc tụng. :) :) :)
Giá như mọi thứ không có gì thay đổi thì tốt biết mấy.
Giá như mẹ vẫn ở bên cạnh con và mẹ con mình vẫn có nhau có phải tốt không hả mẹ.
Ngày xưa, lúc ba mẹ chia tay. con không biết mẹ đã cố gắng nhường nào nhưng mẹ khiến con không bao giờ cảm thấy thiếu cả. Lúc nào con cũng thấy đầy đủ, sung túc. Và con cảm thấy 2 mẹ con ta luôn sống tốt hơn bao giờ hết.
Bây giờ, con thật sự thiếu lắm.
Con không muốn sống 1 mình và tồn tại 1 mình.
Và thật sự cũng không có ai hiểu con, yêu con và vì con nữa. Con đang sống vì bản thân mình và có lẽ con là người duy nhất care đến bản thân con. Và thậm chí con còn không nghĩ tối bản thân mình bằng mẹ nghĩ cho con.
Con thích được khóc to lên. Nhưng con không thích bị ai thương hại cả.
Mà người ta thường không bao giờ hiểu được cảm giác của con đâu. Cảm giác ấy.
Ngồi 1 mình và khóc thật là sướng, ít ra con không phải nén lại hay nín lại nhiều.
Con chỉ việc khóc cho thỏa thích rồi mệt quá ngủ thiếp đi mà thôi.
Wednesday, February 17, 2010
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment