Monday, February 1, 2010

I have a dream

Gần đây tôi thường đọc được những câu chuyện, những châm ngôn nói rằng " tương lai là 1 bí mật, quá khứ là hoài niệm đã qua vì vậy con người hãy sống tốt cho chính ngày hôm nay " Riêng đối với bản thân tôi, câu nói này không chính xác.
Quá khứ là 1 ký ức rất khó phai nhạt, trong đó tôi được tận hưởng hạnh phúc. Tôi ở bên mẹ và nuôi rất nhiều hoài bão cho tương lai. Nào là cuộc sống của 2 mẹ con sẽ trở nên ngày càng tốt đẹp hơn. Tôi sẽ đi du học về, kiếm thật nhiều tiền và đưa mẹ đi du lịch khắp nơi. Rằng nếu lấy chồng tôi sẽ mua 2 căn nhà thật gần nhau, 1 căn nhà giành cho mẹ ở, 1 căn nhà gia đình tôi sẽ ở. Ngày nào mẹ cũng sẽ được sang thăm các cháu và thăm tôi. Mẹ có 1 mình tôi nên tôi sẽ không tách rời mẹ. Ngày xưa, tuàn nào tôi và mẹ cũng về bà hoặc sang nhà bác chơi vào thứ 7 chủ nhật, được ăn uống, được vui vẻ tụ họp bên nhau. Hoặc là những kỷ niệm về thời học sinh rất khó phai nhạt, tôi có rất nhiều bạn bè, có người yêu và tôi cảm thấy mình hạnh phúc và may mắn.
Ngày hôm nay, tôi thật sự không biết nghĩ sao về ngày hôm nay. Mẹ tôi đã đi đến 1 nơi rất xa, bác Đức người mà từng hứa với mẹ sẽ chăm sóc tôi thì gần như không liên lạc với tôi nữa. Bà, người cố gắng để thương tôi, nhưng bản thân bà lại không có nhiều tiền để nuôi tôi, mỗi lần phải đưa tiền ra bà như trở thành người khác. Các mối quan hệ mà không dính dáng đến tiền dường như đều trở nên tốt đẹp hơn. Bố tôi, tôi biết ông rất khổ, đau bệnh, xây nhà bị kiện tụng liên miên, và còn phải nuôi bà nội và ông anh trai nát rượu. Nhưng chính vì thế, người bị bỏ lại và thiếu sự quan tâm nhất lại chính là tôi. Đứa con mà ông đã xa cách từ khi tôi còn bé. Bác tôi thì thương tôi, nhưng bản chất bác lại đồng bóng, đôi khi bị những suy nghĩ kiểu cách, phải cư xử thế này, phải ăn nói thế kia, làm cho tôi cảm giác mệt mỏi. Bà tôi thường hay bắt tôi phải đi thăm các cụ hàng họ xa, trong khi tôi chỉ là 1 đứa cháu ngoại. Thật ra vì ngoài tôi bà không thể bắt ai đi cùng bà được. Các cháu khác đều có công việc riêng và có gia đình riêng mất rồi. thật ra tôi không ngại việc đi thăm nom này. chẳng qua tôi chỉ muốn tự nguyện chứ không phải là ép buộc. bản thân tôi không thật sự thân với người ta. đến những nơi đấy tôi chỉ cảm thấy càng cô đơn và càng bị thương hại mà thôi. Bà tôi rất muốn người khác thương hại tôi, nhưng tôi thì không thế.
Cô chú tôi là những người sống không phải. Không phải với tất cả, ngay cả với bà. Bản thân họ trong lòng sống không có tình thương nên hành động của họ cho dù ntnao cũng không che giấu được điều đó.
Tôi sống ở nước ngoài. Tôi càm thấy may mắn vì điều đó. Sao mọi người không dừng việc gay áp lực cho tôi ???

Haha, ban đầu tôi muốn viết về ước mơ của mình để làm bản thân cam thấy thoải mái hơn 1 chút, nhưng rồi tôi lại vừa sa vào những suy nghĩ quá trần trụi về "hôm nay" của bản thân mình.

Tôi muốn viết về tương lai. Không phải là 10 năm nữa. Mà chỉ là sau khi tôi tốt nghiệp. Tôi muốn lúc đó mình sống trong 1 căn nhà chung cư. Nhỏ thôi, đủ để cho tôi. Tôi thích trang trí nhà cửa, căn nhà sẽ hiện đại nhưng ấm áp chứ không phải hiện đại đến mức trống rỗng và lạnh lẽo. Tôi thích sơn tường màu trắng còn đồ dùng màu xanh đậm, lá cây, đỏ hoặc đen. Trong nhà sẽ có những vật dụng tiện ích, lò nướng để tôi nấu ăn. Chắc chắn sẽ có giá sách và rất nhiều khung tranh khung ảnh. Tôi sẽ để ảnh mẹ và những người thân yêu xung quanh nhà. Tôi sẽ treo tranh vẽ những nơi tôi muốn đi đến hoặc ảnh những nơi tôi đã đi qua. Tôi muốn xây dựng 1 nơi tôi cảm thấy ấm áp và đỡ cô đơn mệt mỏi mỗi khi về tới. Tôi sẽ không có vấn đề gì nếu như phải sống 1 mình. Tôi sẽ nấu ăn hang ngày. thỉnh thoảng sẽ nấu những món ngon để bà, các bác, chú, các em và cháu tới ăn. Haha, tôi sẽ sống 1 mình như vậy ít nhất là vài năm trước khi lấy chồng. Tôi muốn sống 1 mình trong căn nhà của tôi và gặm nhắm những cảm giác mà chỉ mình tôi hiểu.

Tôi sẽ có 1 công việc ổn định, ngoài ra tôi sẽ kinh doanh. Haha, tôi không muốn nói nhiều vì tôi không muốn nói trước điều gì cả. Tôi đang sống cùng nhà với 1 đứa bạn. Nó hơn tôi vì nó khéo léo hơn. Nhưng nó lại bị 1 điều là quá tự tin vào bản thân mình. Tôi là người sống thẳng thắn và chân thành, tôi cũng dễ tha thứ. thậm chí tôi còn tập cho mình về việc hãy sống hiền hòa với những người xung quanh cho dù người ta có không tốt với mình. nó thì ngược lại. Điều đó khiến những người mới đến với nó cảm thấy nó rất tốt nhưng khi chơi lâu thì sẽ không chịu được bản tính đó. Bản chất của nó là 1 người khó tính và sống không hiền hòa cho nên cho dù có thể hiện ban đầu là như vậy thì mọi người cũng sé sớm muộn gì nhận ra nó không như vậy. Tôi muốn nói điều này cho nó hiểu nhưng mà nó sẽ không nghe tôi nói. Nó tự kiêu và thật ra cuộc sống xung quanh của nó cũng sung sướng nên nó chưa thể nhận ra được điều đó. Cuộc sống sẽ dạy cho nó.

Haha, tôi muốn mình thành công. Tôi không già dặn , cũng không khéo léo, cũng không bao giờ nghĩ đến chuyện lợi dụng hay lừa lọc ai. Vì thế nhiều người có thể không tin là tôi sẽ thành công nếu kinh doanh. Nhưng tôi có đầu óc phân tích tốt, trực giác tốt. Điều quan trọng nhất bây giờ phải học tính kiên nhẫn và chịu đựng. Tôi có điều đó tôi có thể làm được tất cả.

No comments: