Friday, January 8, 2010

Tôi mênh mang giữa đời

Tôi là 1 cô bé nhiều cảm xúc, chỉ có điều tôi không bao giờ thể hiển điều đó với những người xung quanh mình. Tôi không muốn bị coi là yếu mềm. Chỉ có điều nếu cứ giấu mãi cảm xúc trong lòng thì cảm giác cũng không hay ho chút nào. Tôi muốn viết 1 vài dòng blog cho riêng mình, ở 1 nơi mà chỉ có tôi biết...1 nửa ẩn giấu của tôi...
Tôi yêu đời...Cuộc đời này cho tôi rất nhiều thứ, cho tôi được đi đến những miền đất xa, cho tôi được sống và được làm 1 phần của cuộc sống. Hoài bão của tuổi 20 tôi mang đầy trong lòng. Tôi có những khát khao lớn, nhiều ước mơ và muốn được vươn cao. Tôi muôn được đi khắp nơi, được sống có ích và sống hết mình, được tận hưởng từng ngày mà tôi đang có để 1 mai thức dậy, cảm giác căng tràn trong lòng vì mình đã sống chứ không tồn tại, để không bao giờ biết hối tiếc, đau thương.
Tôi cố gắng hoàn thiện nhiệm vụ SỐNG của mình. Nhưng cuộc đời cũng lấy đi của tôi nhiều thứ và tạo cho tôi nhiều thử thách.
Đến ngày hôm nay những thứ tôi mất đi có lẽ nhiều hơn những thứ tôi có được.
Đừng giận tôi vì chưa có 1 blog nào tôi không buồn bã hay chưa có 1 lúc nào tôi ngừng than trách cuộc đời. Đừng giận tôi vì trái tim tôi cũng nhỏ bé và cũng dễ rung lên vậy thôi.
Tôi .... không muốn sống mãi trong nỗi buồn hay mặc cảm này. Nhưng tôi cũng không thể dễ dàng quên và dễ dàng từ bỏ. Sống sao để luôn luôn tưởng nhớ đến người đã khuất nhưng lại tránh được những vết thương lòng dễ bị chạm phải là điều khó lắm, không tưởng vậy.
Cuộc đời ơi, tôi đang cô đơn và nhớ đến người. Ước được ôm và ước được chạm vào, tôi đang cô đơn và mênh mang lắm. Mong muốn có ai níu lại và đưa tôi đi qua nhưng vẫn mịt mù. Người và người trên đời này vẫn là 2 thân thể khác nhau. Có người cùng thân thể đấy , là MẸ, còn những người khác thân thể thì mãi mãi khác thân thể. Vì mẹ yêu tôi và tôi yêu MẸ. Vì tôi cần và nhớ nhưng không thể khổ đau. Tôi sẽ sống và bước đi nữa

No comments: