Friday, January 8, 2010

Tôi mênh mang giữa đời

Tôi là 1 cô bé nhiều cảm xúc, chỉ có điều tôi không bao giờ thể hiển điều đó với những người xung quanh mình. Tôi không muốn bị coi là yếu mềm. Chỉ có điều nếu cứ giấu mãi cảm xúc trong lòng thì cảm giác cũng không hay ho chút nào. Tôi muốn viết 1 vài dòng blog cho riêng mình, ở 1 nơi mà chỉ có tôi biết...1 nửa ẩn giấu của tôi...
Tôi yêu đời...Cuộc đời này cho tôi rất nhiều thứ, cho tôi được đi đến những miền đất xa, cho tôi được sống và được làm 1 phần của cuộc sống. Hoài bão của tuổi 20 tôi mang đầy trong lòng. Tôi có những khát khao lớn, nhiều ước mơ và muốn được vươn cao. Tôi muôn được đi khắp nơi, được sống có ích và sống hết mình, được tận hưởng từng ngày mà tôi đang có để 1 mai thức dậy, cảm giác căng tràn trong lòng vì mình đã sống chứ không tồn tại, để không bao giờ biết hối tiếc, đau thương.
Tôi cố gắng hoàn thiện nhiệm vụ SỐNG của mình. Nhưng cuộc đời cũng lấy đi của tôi nhiều thứ và tạo cho tôi nhiều thử thách.
Đến ngày hôm nay những thứ tôi mất đi có lẽ nhiều hơn những thứ tôi có được.
Đừng giận tôi vì chưa có 1 blog nào tôi không buồn bã hay chưa có 1 lúc nào tôi ngừng than trách cuộc đời. Đừng giận tôi vì trái tim tôi cũng nhỏ bé và cũng dễ rung lên vậy thôi.
Tôi .... không muốn sống mãi trong nỗi buồn hay mặc cảm này. Nhưng tôi cũng không thể dễ dàng quên và dễ dàng từ bỏ. Sống sao để luôn luôn tưởng nhớ đến người đã khuất nhưng lại tránh được những vết thương lòng dễ bị chạm phải là điều khó lắm, không tưởng vậy.
Cuộc đời ơi, tôi đang cô đơn và nhớ đến người. Ước được ôm và ước được chạm vào, tôi đang cô đơn và mênh mang lắm. Mong muốn có ai níu lại và đưa tôi đi qua nhưng vẫn mịt mù. Người và người trên đời này vẫn là 2 thân thể khác nhau. Có người cùng thân thể đấy , là MẸ, còn những người khác thân thể thì mãi mãi khác thân thể. Vì mẹ yêu tôi và tôi yêu MẸ. Vì tôi cần và nhớ nhưng không thể khổ đau. Tôi sẽ sống và bước đi nữa

Sunday, December 6, 2009

Xây mộ cho mẹ


Hôm nay là ngày 20-10 âm lịch, 6-11 dương lịch năm Kỷ Sửu.
Hôm nay con và cả nhà đã đưa di hài của mẹ từ nghĩa trang Văn Điển lên khu nghĩa trang Bát Bạt Yên Kỳ. Xây mộ cho mẹ được to đẹp, đàng hoàng, chắc chắn làm con yên tâm rất nhiều. Khu nghĩa trang tuy có xa Hà Nội, mỗi lần con về cũng sẽ không xuống thăm mẹ luôn được nhưng bù lại nơi này mẹ được đào sâu chôn chặt, mát mẻ nơi cõi âm. Hơn nữa được gần các cụ, ông ngoại. Con nghĩ dưới suối vàng mẹ cũng cảm thấy yên lòng.
Kỳ vừa rồi con được 3 điểm distinction và 1 điểm credit, tức là 3 điểm giỏi, 1 diểm khá mẹ ạh. Mẹ có tự hào về con không?
Con thì con muốn mình vững vang để mẹ được yên tâm về con mẹ ạh. Tất nhiên cuộc đời của con còn rất dài và chặng đường chắc chắn cũng nhiều chông gai lắm. Con thấy cuộc đời này người tốt và không tốt đều rất nhiều. Không phải ai cũng đến với mình bằng tâm, bằng đức. Mẹ đã về nơi suối vàng chắc mẹ cũng đã thoát khỏi được mọi nghiệp chướng cuộc đời.
Vì mẹ sống lương thiện nên mẹ ra đi mẹ cũng sẽ được tận hưởng. Con tin mọi việc sẽ đều tốt đẹp mẹ ạh. Ở nơi ây mẹ hãy giữ gìn sức khỏe và hãy yên nghỉ nhé. Rồi 1 ngày mẹ con mình sẽ lại gặp nhau. hôm nay chia tay để ngày mai gặp lại. con người ta rồi ai cũng sẽ phải ra đi mẹ ạh. Mẹ hãy vững vàng mẹ nhé.
Con mãi mãi yêu mẹ.

Monday, November 23, 2009

Mẹ yêu

Hôm nay con rất shock và choáng mẹ ạh. Bà ngồi tính cho con tất cả. từ việc mua đất xây mộ cho mẹ, mua đá xây mộ cho mẹ, từ từng đồng gửi cho con, từ từng khoảng tiền sửa điều hòa, sửa cống trên nhà Trần Quốc Toản bà đều ghi lại và tính trừ vào khoản tiền gọi là của mẹ con mình. Bà con tính khoản mua hoa quả thắp hương hàng tuần, bà còn tính đủ mọi thứ vào coi như là thu chi. Haha, con làm gì có nguồn thu mà chi nhiều đến thế. Con không hiều. Con cứ nghĩ bà nói là không phải lo để bà lo, nhưng là để bà trừ hết vào khoản tiền của mẹ con mình.
Dạo này con cực kỳ bơ vơ và đau đầu. Con như kiệt sức thật sự. Con không thể hiểu nổi. Đúng là không ai lấy của ai được 1 xu nào trên đời này mà cũng không ai cho ai được 1 xu nào đâu mẹ ạ.
Con cảm thấy chán ngán.
Con không có ai là chỗ dựa cả, và bây giờ người ta lại bắt đầu dồn hết mọi thứ lên con. Thật sự con không hiểu.
Bây giờ thành ra con lại đang nợ bà rất nhiều mẹ ạh. Bà nói với mọi người là bà nuôi con nhưng mà tất cả đều được ghi lại và sau này sẽ trừ ra hết. Thế đấy.

Friday, November 20, 2009

Vô định

Tôi đang đứng giữa 1 ngày đông Hà Nội. 2 năm rồi tôi mới ở nhà vào khoảng thời gian này. Hôm nay là 20-11. Gặp lại bạn bè cấp 3, tôi cảm thấy 1 điều gì đó thật là ấm áp, thật là hạnh phúc.
Dạo này tôi không biết mình đang đi về đâu, cũng không biết mình sẽ xoay sở như thế nào với cuộc đời tương lai đầy sóng gió, đầy cạnh tranh và quyết liệt. Tôi hay tự hỏi vì sao có những điều mình phải phấn dấu mãi mới đạt được mà người khác lại hiển nhiên có trong tầm tay. Ở tuổi tôi rất nhiều người được nhờ bố mẹ, chỉ phải lo nghĩ việc học hành và sau này có 1 gia đình tốt. Ngược lại tôi phải bon chen, phải phấn đấu, phải cố gắng theo cái cách mà người ta bảo là gấp đôi người bình thường.
Tôi không phải là 1 người có bản lĩnh gấp đôi người bt. Tôi có bản lĩnh và cứng cỏi nhưng cũng chỉ gọi là hơn người bình thường thôi. Vì thế nếu tôi có cố gắng nhưng cũng rất khó để biến cuộc sống của tôi được như những người xung quanh
Cuộc sống của tôi rất không bình thường.
Hạnh phúc gia đình trọn vẹn là điều cuộc sống lấy đi của tôi từ rất sớm. Bây giờ, khi lớn lên tôi cũng hiểu được mình hoàn toàn chỉ có 1 mình, Không 1 ai kể cả họ hàng có thể thương yêu tôi như mẹ tôi ngày xưa. Cũng không 1 ai làm tôi muốn gắn bó cùng ngoài mẹ tôi cả.
Tất nhiên tôi cũng không phải là người khổ nhất thế giới. Tôi được mẹ cho đi du học, ước mơ của nhiều người. Tôi có nhiều bạn bè và cũng vẫn có mái nhà khi về vn, vẫn có xe máy đẹp mẹ để lại cho, người ta nhìn vào vẫn cảm thấy ganh tị.

Tôi 20 tuổi, và đang chập chững bước vào đời. Không có mẹ dẫn dắt và dạy bảo, cũng quen tính ngang ngạnh ương bướng, cũng có tự ái cao. Thật sự tôi cảm thấy cuộc sống nhiều màu xám hơn màu hồng khác những gì tôi từng tưởng tượng chỉ cách đây 2 năm.
Tôi có nhưng mối quan hệ mà tôi từng rất tự hào nhưng bây giờ nhiều khi tôi chỉ muốn ở 1 mình. Thành thật ra mà nói vì tôi tự ái.
Bạn bè tôi chơi gia đình thường khá giả hơn tôi. Tôi lại là người có hoãi bão lớn và thích được khẳng định mình. Vì thế như cầu của tôi với mọi thứ hiếm có cái gì là đủ, đặc biệt khi cuộc sông ban cho tôi thật sự rất thiếu. 1 người hoài bão lớn mà không thể đạt được dù mình có cố gắng. Đó là sự khổ tâm mà bố tôi mang theo cả đời.

Tôi có 1 người yêu. người đó tốt vừa đủ, yêu vừa đủ. nhưng lại gắn bó với tôi rất lâu rồi. 5 năm. người đó có 1 gia đình khá giả, nhưng gia đình họ buôn bán cũng phức tạp. và nhiều khi tôi sợ điều đó.
toi nhìn em gái người yêu tôi mà cảm thấy tự ganh tị. nó là 1 người bình thường không hề xuất sắc, nhưng nó được sung sướng và tận hưởng những điều tôi phải cố gắng lắm mới có thể đạt đươc. Tôi cũng không thích cách 2 cô chú tạo điều kiện cho các con. Mấy anh em không bao giờ phải ném trải vất vả mà nghiễn nhiên được đi trên con đường trải hoa hồng. Vì thế nó sẽ không biết trân trọng những gì mình đang có. Người yêu tôi không có sự đồng cảm vì không bao giờ phải phấn đấu nhiều như tôi. Tôi và người đo không chia sẻ với nhau và thận sự hiểu nhau được. Đơn giản vì 2 người ở 2 thế giới

Nhiêu khi tôi lạc lõng. Đặc biệt là khi chứng kiến gia đình họ. Tôi muốn chấm dứt. Tôi sợ sự chênh lệch này. nhiều khi tôi muốn bước đi 1 mình. nhưng tôi không can đảm và cũng không dám chắc.

Tôi có những ước mơ, những dự định. nhưng mà thậm chí được như những người bình thường con khó, huống chi là như ai. Tôi càng ngày càng không biết làm sao để thoát khỏi bế tắc. Tôi sợ mình làm sai.

Tôi vẫn tham lam. và vẫn ích kỷ.
vần ước muốn mình đạt được nhiều hon
cuộc sống cho mình nhiều hơn
tôi tham vọng quá thì tôi càng mệt mỏi
nhưng tôi lại không thể bỏ cuộc vì cuộc sống của tôi rất khác

Nếu sống lý trí quá thì tôi sẽ khổ
nhưng nếu không tôi sẽ vấp ngã trước nhũng sóng to gió lớn trên con đường tôi đi

Sunday, October 25, 2009

ngày 26 tháng 10 năm 2009

Chào mẹ yêu của con gái.
Con vừa về việt nam giỗ đầu mẹ xong mẹ ạh. Mọi việc diễn ra suôn sẻ tốt đẹp. Mọi người dự định tháng sau sẽ đưa mẹ lên nghĩa trang Yên Kỳ nơi có ông ngoại ở đó.
Mẹ àh, tối nay con rất nhớ khuôn mặt của mẹ. Và khi ngồi tưởng tượng ra khuôn mặt của mẹ thì con nhớ lại 1 cảm giác rất ấm áp. Con nhớ là mẹ rất hiền. Mẹ rất hiền với con mặc dù con bướng bỉnh.
Con cũng nhớ lại những ngày xa xưa. Con không hiểu giờ này mẹ đang ở đâu. mẹ đang làm gì.
Mẹ àh, con thỉnh thoảng vẫn cảm thấy mẹ đến bên con. Bằng cách này hay cách khác, con cảm thấy điều đó. Những lúc đó con muốn mẹ biết là con biết mẹ đang ở bên cạnh con. Ngoài những câu nói như con yêu mẹ hay con nhớ mẹ. Con mong là mẹ hiểu được tình cảm trong lòng con cũng khó nói lên thành lời mẹ ạh. Con muốn mình gặp nhau 1 lần nữa. Nhưng nếu thật sự không được gặp mặt nhau. Mẹ hãy hiểu trong lòng con lúc nào cũng có mẹ. Vì tình yêu của con ngập tràn trái tim con nên con chỉ cần mẹ ở gần đấy thôi, con mong mẹ hiểu được, mẹ hiểu được tình cảm của con. Con không bao giờ quên mẹ. Trong cuộc đời này, con cũng quen với việc bước đi 1 mình rồi. Nhưng mà vì con biết ở trên trời cao mẹ vẫn sống và trong tim con mẹ vẫn sống.
Con chỉ là 1 đứa con gái. 1 người bình thường, không phải quá mạnh mẽ.
Con sống tự lập, con phải tự tạo dựng hết lên tương lai cho mình.
Thậm chí con sẽ sống trong căn nhà của chúng ta 1 mình thôi mẹ ạh.
Con không có ai để dựa vào,
con chỉ có 1 tình yêu lớn dành tặng mẹ
và 1 khát khao, 1 khát khao có được hạnh phúc.
Cuộc đời con không có nhiều hạnh phúc như những người khác nhưng con biết con xứng đáng.
Con vẫn tin
Dù là sau khi mẹ ra đi, niềm tin và hoài nghi đã hòa lần vào nhau
Con đang cứng cáp dần lên
Vì cho dù sao đi nữa, sau những gì con đã trải qua.
Cuộc đời này đơn giàn chỉ là 1 con đường và con sẽ đi hết nó

Tuesday, September 8, 2009

1 ngày đầu thu 2009

Hôm nay tôi ngỗi ngẫm nghĩ, chợt trong lòng tôi có 1 cảm giác mà thường trực tôi không hay nghĩ tới. Từ ngày mẹ ra đi, tôi rất hay suy ngẫm về cuộc đời, về cái chết và sự chia ly âm dương cách biệt. Quả thật con người sinh ra được gặp nhau, được làm cha làm mẹ, làm anh em đã là cái tình gắn kết với nhau rồi. Tôi 20 tuổi, hiện đang du học ở nước ngoài, mất mẹ. Tôi biết tôi còn trẻ nhưng có lẽ cảm giác của sự chia ly tôi hiểu rõ hơn ai hết. Người ta mất mẹ còn cha. Cha mẹ tôi ly dị từ khi tôi còn rất nhỏ, tôi không thân thiết và cũng không hợp với cha mình. Tôi nghĩ mình là người hiểu rõ nhất thế nào là chia ly cũng như thế nào là thèm khát 1 gia đình, điều tôi chưa bao giờ có được trọn vẹn.
Nhưng đã lâu rồi, tôi thường ôm cảm giác đó của 1 mình tôi. Hôm nay, bất giác, chợt nghĩ, thật sự trên đời này còn rất rất nhiều người đang cô đơn giống tôi. Người đầu tiên tôi nghĩ tới là các bà mẹ Việt Nam anh hùng. Chẳng hiểu sao tôi lại nghĩ đầu tiên. Thế hệ của tôi thường không nghĩ đến quá khứ 1 cách nghiêm túc, không hiểu nỗi đau của người khác 1 cách trọn vẹn. Nhưng hôm nay khi nghĩ đến những bà mẹ ở làng quê nghèo của Việt Nam, họ đã từng có những đứa con trưởng thành, đặt niềm tin vào hi vọng ở các anh các chị. Nhưng rồi giờ đây họ đang sống trong nỗi cô đơn triền miên. Những bà mẹ sẽ làm gì trong những ngày mưa gió, nhà dột nát, mái lá lợp rơm. Họ sẽ làm gì trong những ngày lễ tết, người ta sum họp gia đình. Tôi không biết nhiều về cuộc chiến tranh thời kỳ trước, nhưng tôi quả thực không thể ko đau lòng trước nhưng gì còn lại hôm nay.
Tôi sợ nhất là nhìn thấy cảnh những người già cô đơn và phải đi làm việc nặng nhọc ngoài đường. Từ bé, tôi đã biết trên đời này mình ghét nhất loại người gì, đó là loại người không biết kính trọng người già. Tôi cảm giác người già họ còn đáng được nâng niu hơn những đứa trẻ bởi vì trong lòng họ, tôi biết dù ít dù nhiều, trái tim trải qua nhiều đắng cay của cuộc đời vẫn luôn rung động, mỏng manh, dễ vỡ.
Tôi cô dơn.....Đó là 1 nỗi cô đơn rất dài. Tôi có rất nhiều bạn bè, những người xung quanh yêu thương mình. Nhung tôi vẫn cô đơn. Tất nhiên tôi tin rằng tôi sinh ra không phải để cô đơn suốt đời. Rồi 1 ngày tôi sẽ tìm được 1 hạnh phúc, 1 mái ấm gia đình và tôi sẽ yêu thương trân trọng nó hơn tất cả.


Cuộc đời này tiền rất quan trọng. nó là mục đích của hầu hết mọi sự phấn đấu. nhưng tôi không biết liệu có phải quá muộn không nếu như hôm nay tôi mới thấu được rằng, đôi khi con người ta được sống bên người thân đã là 1 món quà vô giá của cuộc sống rồi.
20 tuổi, tôi còn 1 chặng đường dài, 1 nỗi cô dơn không biết bao giờ cạn kiệt. Nhưng hãy nhìn xem, mẹ tôi sống vẫn luôn ngẩng cao đầu đến giây phút cuối. Cuộc đời bà là 1 chuỗi ngày hy sinh, là nhiều nước mắt, hiếm nụ cười. Nhưng bà quá đỗi mạnh mẽ, đối mặt với bệnh tật và cả cái chết. Tôi không sợ chết vì tôi nghĩ mình có thể gặp mẹ ở thế giới bên kia. Nhưng hình như, tôi sợ cuộc sống này........ những nỗi niềm vô biên không ai có thể tránh nổi.
Ôi cuộc đời .....

Monday, August 10, 2009

1 ngày tháng 8 năm 2009

Con chào mẹ thân yêu.
Lâu lắm rồi không viết thư cho mẹ. Con vừa đi ăn với 2 đứa cùng nhà về mẹ ạh. Hôm nay bọn con ăn KFC. Mẹ có nhớ 2 mẹ con đã từng đi ăn với nhau nhưng mẹ không thích không. Mẹ chỉ thích ăn rau thôi.
Mẹ àh, hôm nay con kể với 2 đứa là hồi bé cứ 1 tháng con được tổ chức sinh nhật 1 lần, rồi ngày đấy bố mẹ ở bên nhau. Mọi việc thật là hạnh phúc. Mấy hôm trước ba con cũng nghe tin nghi ngờ là bị ung thư phổi, nhưng ổn rồi mẹ ạh. không phải bị ung thư phổi.
Hôm nay con mới nhớ ra là con không hay hỏi nhiều về tuổi thơ của mẹ. Con không hay hỏi xem mẹ hồi bé lớn lên như thế nào. Mẹ đã làm gì khi ông mất. Ông mất chắc là lúc đấy mẹ cũng lớn hơn con bây giờ có chừng vài tuổi.
Người ta bảo con càng lớn càng giống mẹ. Con thích được khen như thế vì mẹ là người xinh đẹp. Chỉ có điều con sợ người ta nói con có đôi mắt buồn giống mẹ. Con sợ người ta bảo số phận con giống y hệt số phận của mẹ. Mẹ àh, con không muốn ai thương hại cuộc đời của con hay của mẹ. Ngay cả đến trước ngày mẹ ra đi, con cũng vẫn tin cuộc sống sẽ công bằng, sẽ bù đắp cho mẹ suốt những khổ đau mà mẹ phải trải qua trong cuộc đời này. Nhưng mà không phải vậy. Liệu cuộc đời có bù đắp cho mẹ ở kiếp sau không , mẹ yêu của con.
Mẹ luôn dạy con đạo lý, mẹ sống nhân hậu, hiền lành, mẹ yêu thương con cái, mẹ hi sinh tất cả vì con. Mẹ không làm gì để cuộc sống này khiến mẹ ra đi trong đau đớn như vậy cả.
Con không muốn đưa mẹ lên nghĩa trang Yên Kỳ lắm. Con sợ mẹ trở nên xa con hơn, con cảm thấy như chúng ta đang đi 2 hành trình dài, 2 con đường đối ngược. Từ ngày mẹ ra đi, mẹ bắt đầu 1 con đường khác, và con cũng vậy.
Con ước ao được nhìn thấy mẹ, nhưng mà mẹ có nhìn thấy con không. Con sợ gặp mẹ trong những giấc mơ để rồi tỉnh giấc. Những giấc mơ thường giống như mây, nhìn thấy, cảm thấy, mà không thể chạm tới được. Con không được nằm ôm mẹ ngủ giống như 2 mẹ con mình đã từng như vậy.
Tại sao chuyện này lại xảy ra với con?
Tại sao chuyện này lại xảy ra với mẹ?
Con muốn biết vì sao.....