Tại sao cảm giác thức dậy buổi sáng lại như vậy nhỉ. Đêm qua quả thật mình đã làm 1 điều quá phũ phàng với 1 người con trai. Mình đã từng tin là mình làm đúng nhưng mà sự thật có phải như vậy ko?
Anh ấy yêu mình. Nếu anh ấy không yêu mình nhiều thì anh ấy sẽ không bao giờ quì xuống xin mình 1 cơ hội hoặc là giây phút cuối cùng, anh ấy đã không để mình đi được và chạy theo ôm mình lại. Anh ấy bảo là anh có thế làm tất cả vì em, anh sẽ thay đổi vì em . Thật sự, lúc đấy mình chỉ nghĩ tại sao Việt lại có thể yếu đuối như vậy. Nhưng mà sáng nay khi thức dậy, mình hiểu ra, yếu đuối đâu phải là lỗi của 1 người???
Anh ấy không có lỗi khi yêu mình và quan tâm chăm sóc mình từng li từng tí. Mình thật sự không tốt, mình không tốt khi làm như vậy. Mình đã từng tin ko thành người yêu thì có thể làm bạn, nhưng sự thật thì là không thể. Mình luôn là người mạnh mẽ, đôi khi là sống quá lí trí. Chắc vì thế nên mình không thể chịu được khi nhìn 1 người con trai yếu đuối.Mình không yêu Việt chắc đấy cũng là 1 lí do lớn nhất. Lý do để mình có thể dứt khoát được mối quan hệ đấy chính là vì anh ấy chứ không phải vì Huy, ko phải là Việt là người đến sau.....
Anh ấy chắc chắn đã gục ngã, mình đã bước đi không dám quay đầu lại. Mình biết anh ấy sẽ đau đớn, đến khi nào anh ấy mới vượt qua được? Mình muốn Việt lớn lên, muốn Việt sống khác, không bi quan và không than vãn nữa. Mình cũng không muốn anh ấy cứ ở bên mình vì mình thật sự không quen với cảm giác đó. Mình và Việt không phải là người yêu. Nếu cứ ở gần nhau có lẽ thật sự không tốt cho cả 2. Mình không biết mình có quá ác với 1 người khi kết thúc như vậy không? Mình không biết đây có phải là cách tốt nhất cho Việt không để khi vượt qua được anh ấy sẽ trở nên mạnh mẽ và sống khác trước đây.
1 phần lý do để mình nói thẳng những lời đó với anh ấy là sự không hề thay đổi của Việt. anh ấy vẫn như vậy, than vãn , yếu đuối, mất lòng tin vào cuộc sống. Mình đã tin là mình có thể giúp anh ý 1 phần nào. Giúp anh ý bỏ cái ý định ko lập gia đình và sẽ chết sau 30 tuổi. Nhưng mà ngày qua ngày, Việt cũng cố gắng nhưng mà thật sự mỗi khi mình nói đến điều đó anh ấy lại đấy là việc của anh, anh hạnh phúc với những gì anh có bây giờ, cuộc sống của anh đã là như vậy rôi blah blah.... Mình thật sự mệt mỏi. Mình cảm thấy anh ý như 1 đứa trẻ con vậy. Anh ấy nói dối , cười giả vờ, cứ như 1 đứa trẻ vậy. Mình biết là anh ý đang giả vờ. Mình cũng không muốn anh ý luôn đưa mình về. Mình cũng không thể để tình trạng đấy kéo dài dù rằng người yêu mình không có ở đây.
Mình không biết nữa. Có lẽ cách kết thúc hơi phũ phàng. Liệu mình đã lường trước được hậu quả của điều ấy chưa???
Sunday, February 22, 2009
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment