Mẹ yêu dấu của con!
Hôm này là 27 tháng 3, hôm nay cũng có thể coi là ngày mẹ mất 6 tháng rồi. 6 tháng quá nhanh mẹ nhỉ. thời gian trôi đi không làm con thôi khắc khoải. chắc là cảm giác lớn nhất là nỗi nhớ. nhiều khi con nhớ cảm giác mình ở bên nhau da diết mẹ ạ. con nhớ mẹ... con nhớ cảm giác được ôm ấp mẹ mẹ ạh. rồi con nhớ lại những ngày hè con về bên mẹ.
con đau xót, những ngày đấy mẹ đi ngủ sớm, con đi ngủ muộn . mẹ hay bảo con lên ngủ cùng mẹ mà con lại không nghe lời , cứ nằm dưới nhà. chắc là con không biết được rằng đấy là những lời câu xin của mẹ vì nó có thể trở thành những giây phút cuối cùng mẹ con mình được bên nhau tại căn nhà đấy. 2 tháng cuối cùng mình ở bên nhau ở trong bệnh viện khi mà mẹ đã quá mệt mỏi và kiệt sức. cuộc sống này không công bằng với mẹ, quả thật là vậy, đáng lẽ ra trước khi mất tất cả mọi người phải vì mẹ. nhưng đến cả con gái của mẹ còn không vì mẹ thì ai có thể vì mẹ hơn đây.
mẹ ra đi thoát khỏi bệnh tật , thoát khỏi cuộc sống quá dày vò đau khổ. có phái mẹ chọn con đường ra đi không mẹ.
nếu mẹ chọn con đường đấy để mẹ bớt đi nước mắt bớt đi lo lắng, thì con sẽ không nói gì đâu.
con không bao giờ muốn nhìn thấy mẹ đau đớn nữa. mọi cảm giác sẽ giết chết con. con có thể sống cả đời khắc khoải với nỗi nhớ thương này còn hơn là nhìn mẹ đau đớn và kiệt quệ về cả thể xác lẫn tình thần. con còn nhỏ, tiếng nói của con chưa đủ lớn để bảo vệ mẹ những ngày mẹ bị ốm và mọi người ở xung quanh. vòng tay con cũng chưa đủ cứng cáp để ôm lấy mẹ khi mẹ trở thành yếu đuối như 1 đứa trẻ. tình yêu của con cũng chưa đủ lớn để làm ông trời cảm động mà đưa mẹ vượt qua tất cả mọi đau đớn ấy để ở lại với con.
con đã sai và con không bao giờ làm lại được. con có khóc đấm nước mắt thì cũng chẳng giải quyết được điều gì. con có đi tìm mẹ trong những bóng đêm thì mẹ cũng không hiện ra được trước mặt con. nếu như mỗi lần con khấn mẹ , mẹ phù hộ cho con, mà nếu như phù hộ cho con khiến mẹ phải đau đớn hay gì đó ở dưới cõi âm thì mẹ đừng phù hộ cho con nữa.
con không muốn trách cuộc đời. bác đức cũng chỉ liên lạc với con vài ba tháng đầu. còn vừa rồi, cô Dung suýt lừa con mất tiền thuốc bảo hiểm của mẹ. con không biết nữa, con đau , nhưng con cũng nghĩ rằng cô ý chăm sóc mẹ khi ốm, nếu cô ý hối lỗi thì con cũng sẽ tha thứ cho cô ý, chỉ cần cô ý trả lại cho con đi học. họ có làm cho con tồn thương thật đấy, nhưng chẳng sao cả, vì nỗi đau, trái tim con đã dành để nhớ mẹ hết cả rồi. không còn chừa lại những góc khác cho bọn họ.
con đang đi tìm những niềm vui, những hạnh phúc, những cái gọi là lấp chỗ trống to lớn trong lòng con. lấp đi khoảng trống và hi vọng sẽ xoa được vết thương của con. con vẫn cứng rắn và mạnh mẽ. nhưng con không muôn người khác nhìn vào con là có cảm giác thương hại. con vẫn chưa làm được gì to lớn để chứng tỏ là con là người đáng khâm phục , con đáng quí vì chính con không phải vì hoàn cảnh của con.
mẹ àh, con vẫn nhớ lời hứa là sẽ gặp mẹ ở kiếp sau. con sẽ cố gắng sống lương thiện kiếp này để kiếp sau con được may mắn hạnh phúc hơn rồi con sẽ có thể trao tặng mẹ nhiều may mắn và nhiều niềm hạnh phúc hơn.
hãy yêu con và hãy ôm con trong những giấc mơ, nếu như con khóc mà làm mẹ đau đớn thì hãy bảo con, con sẽ tránh không khóc nữa. khóc thật ít
Friday, March 27, 2009
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
1 comment:
tren doi nay chi co ba me la tot voi minh thoi em,con nguoi ngoai thi mac ke ho,song cho chinh minh tot truoc da :x
Post a Comment