Hôm nay là ngày 30 tháng 4, giải phóng miền nam, mai là 1-5, quốc tế lao động. :D con vẫn thường nhớ ngày này những năm trước mẹ con mình thường đi ăn đâu đó ngoài hàng vì mẹ hay có thêm tiền thưởng. Ngày nghỉ chắc là mẹ sẽ ở nhà ngủ tại vì cả tuần phải đi làm vất vả, dậy từ sáng sớm rồi. Con không muốn khóc nhiều với bà, hôm nay bà gọi cho con, bà cũng động viên con nhưng mà con cũng chẳng nói gì nhiều cả. Con chỉ muốn khóc thì khóc 1 mình thôi. Con nhớ mẹ nhiều lắm.
Con nghĩ là mẹ cũng nhớ con bởi con hay gặp mẹ trong những giấc mơ của con. Trong những giấc mơ con được sống, được yêu thương, được che chở và được gần mẹ. Cảm giác ấy tuy mơ hồ nhưng mà hạnh phúc, ấm áp quá làm con không thể nào thoát ra nổi. Con ước trái tim con hóa đá, để không biết đập thổn thức như thế này, không biết quặn đau như thế này trước những cảm giác , những khát khao không bao giờ đạt được. Người ta nói cuộc sống chỉ cần cố gắng, không có gì là không thể làm được. Con đã gặp rất nhiều thứ mà cho dù con cố gắng, con cầu xin trời phật đến đâu, con cũng không đạt được. Con ước mẹ quay trở lại đây. Không bao giờ. Cuộc đời này thật , thật đến mức không thể làm được như thế.
Cuộc đời này không nên sinh ra con. 20 năm rồi con sinh ra , con không được hưởng hạnh phúc trọn vẹn. Tuổi thơ và tuổi trưởng thành của con đẫm nước mắt. Đã từ lâu lắm, lâu lắm rồi con không khóc được thành tiếng nữa rồi. Con chỉ nấc không nên lời mà thôi. Hồi nhỏ thì tủi thân vì không có bố bên cạnh, lớn lên thì không còn ai bên cạnh nữa. Con mệt mỏi mẹ ơi. Cuộc sống này bắt con đấu tranh. Từ bé mẹ luôn dạy cho con nhiều đạo lý, nhiều niềm tin. Con mang theo trong mình cho tới giây phút này. Mẹ dạy con làm sao để cư xử đúng mực, đúng như con nhà gia giáo, sống lương thiện với đời, sống tốt với mọi người. Mẹ ơi, con cố gắng để làm gì vậy. Con đang đi trên 1 con đường không có đích đến mẹ ạh. Con vẫn cố gắng đứng đây, vẫn sống và vẫn cố. Nhưng con không biết con cố để làm gì. at the end of the day, con là 1 người tay trắng. Con không có mẹ. Con chẳng có 1 gia đình. Con chẳng còn lại gì cả.
Nếu cuộc đời sinh con người ta để bắt người ta phải chịu đựng, phải đau khổ, phải trải qua muôn nghìn nối đau như thế này thì trời còn sinh con người ra làm gì hả mẹ. Con không muốn sống nữa. Nỗi đau này vẫn dày vò con...vô tận
Thursday, April 30, 2009
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment