Thursday, December 4, 2008

Con gửi mẹ

Cuộc sống thật là lạ kỳ mẹ ạh.Vậy là đã 3 tháng kể từ ngày mẹ xa con.Con rất mong những gì con viết có thể gửi tới mẹ dù rằng mẹ chẳng thể hồi âm cho con được.Mẹ ơi, con vẫn khỏe. Cuộc sống đôi khi làm con mệt mỏi và con cảm thấy con đã gắng sức lắm rồi. Tất nhiên, con muốn được gọi cho mẹ và kể cho mẹ về cuộc sống hằng ngày của con nhưng mà làm thế nào bây giờ hả mẹ.
Những ngày này nỗi buồn trong con như thấm thía. Những ngày mẹ mới ra đi, con vẫn chưa cảm thấy hết được rằng mẹ sẽ không bao giờ về bên con nữa. Nhưng bây giờ con cảm thấy rồi mẹ ạh. Con hiểu được là vĩnh viễn mẹ sẽ không về nữa. Mẹ ơi, tại sao lại như thế. Trong những ngày mẹ được 49 ngày, lúc nào con cũng cảm giác mẹ đang quanh quẩn đâu đây. Nhưng những ngày này con không cảm giác được nữa. Ngày nào con cũng khóc, con mong mẹ về bên con nhưng mà mẹ không về.
Mẹ ơi, con có buồn đến mấy thì mẹ ở bên kia cũng đừng đau khổ lo lắng cho con mà không siêu thoát mẹ nhé. Mẹ buồn và lo cho con nhiều lắm rồi. Con không thể chịu đựng được khi mẹ ở thế giới bên kia mẹ cũng đau đớn và lo lắng cho con. Con sợ mẹ cô đơn, mẹ nhớ con. Con sợ không ai bảo vệ mẹ. Không được như thế đâu. Con không đồng ý.
Con thi xong rồi mẹ ạh.Con làm bài tốt.Rồi con sẽ học tốt thôi.Con sẽ cố gắng. Huy vẫn ở bên con. Bạn bè gia đình vẫn ở bên con. Con nhớ mẹ. Cuộc đời có 2 mẹ con mình luôn luôn hạnh phúc và đầy đủ. Tại sao lại lấy đi mất mẹ của con. Cuộc sống chỉ biết lấy đi tất cả của con mà thôi.
Mẹ ơi, con sẽ không bao giờ biết như thế nào là gia đình nữa cả. Thật sự với con bây giờ, con cảm giác mình không có gia đình. Mẹ ơi, con cần mẹ lắm. Nhưng thôi, con chả biết làm thế nào cả. Cuộc đời cứ trôi như vậy thôi. Mẹ àh, con yêu mẹ. Con yêu mẹ trong từng bước đi , từng hơi thở của con

Sunday, November 23, 2008

Thư gửi mẹ

Singapore ngày 23-11-2008 1 đêm mưa
Con viết gửi mẹ vì con đang nhớ mẹ quá. Con không muốn viết những dòng thư ướt át vì con không muốn mẹ lo lắng về con. Con đơn giản là vẫn ổn mẹ ạh. Thật ra nếu xét tổng thể, cuộc sống của con chưa bao giờ ổn mà không có mẹ. Nhưng con vẫn đang cố gắng đi nốt con đường con đang đi. Con bây giờ ít sợ chông gai, sợ khó khăn, và cũng không trách số phận nhiều như trước kia. Con bây giờ cũng không phải nghẹn lên cổ là sẽ khóc, mọi thứ vẫn có thể trôi ngược lại vào trong và mỉm cười.
Con biết nỗi nhớ nó sẽ như thế này. Con hiểu cảm giác này mẹ ạh. Cảm giác nỗi buồn không có mẹ càng ngày càng thấm sâu trong con, để mỗi khi con nhìn mẹ...trái tim thì nhói đau, đau mãi , đau mãi. Sự thật như bức tranh ngày càng rõ, càng rõ. Cuộc sống của con vẫn trôi đi, nhưng con vẫn hơi lẫn lộn. Con vẫn không biết mình đang trôi về đâu. Đâu là thật và đâu là những giấc mơ. Kỷ niệm của mẹ con mình hiện lên trong tâm trí và con vừa muốn khóc lại vừa muốn cười.
Chị Hương sắp cưới mẹ ạh, Diệp cũng sắp cưới. :D. Con biết chắc sau đám cưới của con gái mẹ thì đám cưới của 2 người đấy là mẹ mong chờ được nhìn thấy nhât. Mẹ đã ở bên họ nhiều năm và chỉ để mong đợi 1 ngày nào đó như ngày này. Mẹ đừng buồn mẹ ạh, con xót xa nhưng con không muốn mẹ buồn. Mẹ ơi, chắc nếu ông trời thật sự nhân từ ông ấy sẽ đưa mẹ đến 1 nơi không bao giờ phải buồn và lo lắng nữa hoặc là sẽ cho mẹ sống lại 1 kiếp người hạnh phúc hơn. Thôi cứ để con vất vả, mẹ được hạnh phúc là được rồi.
Mẹ có ở gần con không hay mẹ đang ở 1 nơi nào đó. Mẹ có nghe tiếng con hay là nhìn thấy con không.
Cuộc sống của con vẫn trôi đi mẹ ạh. Con vẫn phải làm những việc của mình. Nhưng lâu rồi con không thấy hạnh phúc. Con vẫn muốn chờ mẹ như mẹ chỉ đi vắng 1 thời gian thôi. Rồi mẹ sẽ về nhà. Nhưng con phải chín chắn lên. Con không như vậy mãi được mẹ nhỉ. Mẹ àh, con mong cuộc sống của mình được hạnh phúc, được sống và được hưởng những điều bình dị như những người khác. Con sợ 1 cuộc sống nhiều bất hạnh và nhiều nước mắt. Con sẽ không sống như vậy đâu mẹ ạh. Con sẽ cố gắng hơn.
Đêm muộn rồi , mà mưa cũng không còn to lắm. Con dừng thư tại đây mẹ nhé. Mẹ phải giữ gìn sức khỏe. Con cố gắng mà mẹ cũng phải cố gắng đúng không mẹ. Mẹ phải cố gắng lên. Bây giờ con sẽ đi ngủ rồi mai con dậy đến trường học. Con sắp thi rồi mẹ ạh. Không bao lâu nữa là con sẽ tốt nghiệp cao đẳng đấy, và rồi con sẽ học đại học. Rồi con sẽ đi làm. Con sẽ sống.
Con yêu mẹ lắm, hãy luôn ở bên con và che chở cho con, nhưng cũng đừng vì con mà quay đầu lại.
Con yêu mẹ rất nhiều.
Con gái: Thu hang

Sunday, November 9, 2008

Tình yêu

1 buổi sáng chủ nhật. Nó thức dậy như mọi buổi sáng khác. Mọi thứ yên lặng và cũng không quá ồn ào. Cú điện thoại đánh thức nó dậy, đó là của bà ngoại. Bà gọi điện và khóc nấc lên, bà 76 tuổi rồi nhưng bà thường khóc nấc lên như 1 đứa trẻ. Bà cũng không hẳn là 1 người từng trải và cảm xúc của bà thường rất mong manh, dễ bị tổn thương. Nhưng bà cũng là người duy nhất còn lại trên trái đất này thương nó bằng cả trái tim.

Nó không biết nói gì với bà cả. Hôm nay là 6 tuần mẹ nó. Nó giữ im lặng. Từ lúc đấy buổi sáng chủ nhật chùng xuống và chậm chạp.

Nó nhấc máy , nhắn tin cho người yêu. Nó cũng không biết nói chuyện với ai và kể với ai cả. Nó hi vọng có 1 bờ vai để lắng nghe , và hiểu nó. Nhưng rồi người ấy bảo với nó rằng :" việc của em, em phải tự tính thôi". Con bé hurt như chưa bao giờ đau như thế. Có lẽ nỗi buồn lớn nhất là khi người mình yêu thương nhất quay lưng lại lúc mình cần nhất. Nó và người yêu nó đã đi qua 1 quãng thời gian dài và hạnh phúc bên nhau. 3 năm gần 9 tháng. Tới lúc này, khi nó cần 1 chỗ dựa, người yêu nó quay lưng lại với nó. Cảm giác ấy thật là khó tả.

Nó đã biết trước khi yêu người này là phải như vậy rồi. Mọi người bảo người yêu nó không thể vững vàng để làm 1 chỗ dựa được đâu, vậy mà nó cứ mãi không tin, hoặc là chịu đựng. Hoặc là nghĩ rằng người yêu nó chỉ là 1 người không biết cách thể hiện. Nhưng mọi việc cứ xảy ra theo cái cách mà nó phải xảy ra. Tại sao 2 đứa cthể nói với nhau những chuyện vui, chí cỏ thế nói chuyện khi thoải mái. Còn khi nó bắt đầu buồn, bắt đầu hoang mang, người yêu của nó luôn luôn trốn tránh.

Nó luôn tự hỏi đấy có phải là tình yêu hay không? Hay là thời gian qua chẳng hề có ý nghĩa gì cả. Con bé ngồi , cảm thấy mình mông lung tự bao giờ.

Saturday, November 1, 2008

anh me con minh

http://widget-f0.slide.com/widgets/slideticker.swf" type="application/x-shockwave-flash" quality="high" scale="noscale" salign="l" wmode="transparent" flashvars="cy=bb&il=1&channel=2882303761532671216&site=widget-f0.slide.com" style="width:400px;height:400px" name="flashticker" align="middle">

Tuesday, October 28, 2008

Gửi mẹ ngày 28 tháng 10 năm 2008


Con viết 1 vài dòng gửi mẹ. Bức ảnh này là chuyến du lịch xa cuối cùng của mẹ con mình. Nó được chụp cách đây đúng 1 năm. Hồi đó trông mẹ thật tươi mẹ nhỉ. Thật ra nụ cười của mẹ thường hay có những nỗi buồn trong đấy. Đôi mắt mẹ buồn nên ngay cả khi cười trông cũng hơi buồn. Nhưng mẹ vẫn đẹp. Haha, mẹ bảo câu hồng nhan bạc mệnh nó có đúng không? Con sợ cái câu nói đấy lắm, nhưng con vẫn thấy nó đúng mẹ nhỉ. Ai lại thế, mẹ sinh ra trông đã xinh đẹp rồi, đã có đôi mắt buồn rồi, đấy có phải là lỗi của mẹ đâu.
Con nhớ mẹ quá, con nhớ mẹ lắm ý. Con thèm cảm giác được gọi về cho mẹ, được nghe giọng mẹ nói, được ôm mẹ ngay cả những ngày cuối khi mẹ không còn giống mẹ nữa. Mẹ mãi mãi là người phụ nữ đẹp nhất trong mắt của con, là người mẹ nhân hậu nhất với con. Con tự cảm thấy con rất không phải, từ ngày con sang Sing con cũng không chat với mẹ hết mức có thể, con không yêu mẹ hết trái tim con, đến lúc mẹ ra đi con vẫn gắt gỏng , con vẫn thế. Ông trời cho con 1 bài học thích đáng mẹ ạh. Để khi con van xin thêm 1 lần nữa cũng không được rồi. Con đáng bị như thế mẹ ạh, con rất đáng bị thế. Con sống cho bản thân nhiều hơn cho mẹ. Con quen nhận sự yêu thương từ mẹ, mà không gửi lại mẹ được dù chỉ 1 nửa của ngần ấy thương yêu. Con đáng đời lắm.
Mấy hôm nay con nghĩ nhiều, nghĩ xem có nên đi trung quốc không, hay tiếp tục ở lại sing học. Hôm nay nghe con bạn kể nó sắp được đi học ở Thụy sĩ, rồi xem ảnh 1 vài đứa bạn ở bên Canada. Con lại thấy thèm được như thế. Tất nhiên chả ai đánh thuế ước mơ mẹ nhỉ. Con chỉ dám ước mơ, dám xem ảnh, dám đọc sách để tưởng tượng ra mình cũng được đi như thế. Thật ra cho con đi sang Sing là mẹ đã cố gắng hết sức của mẹ rồi mà con cũng chỉ cần có thế. Những cái mẹ cố được vì con thì mẹ cố gắng rồi. Con không cần thêm gì nữa mẹ ạh. Mẹ có biết không, nghĩ về những hi sinh, những cố gắng mẹ bỏ ra cho con đi du học , con xót xa lòng lắm. Mẹ có biết không, con thèm được ôm mẹ 1 lần nữa, ăn bữa cơm mẹ nấu, được đèo mẹ. Thế mà sao mẹ không về với con. Có phải mẹ cũng muốn về với con lắm mà mẹ không về được không. Thế thì mẹ con mình hẹn gặp nhau ở dưới đấy nhé. Nếu mẹ được đầu thai kiếp khác thì mẹ đừng chờ con , con không sao đâu. Con muốn mẹ hạnh phúc, con muốn mẹ sống 1 cuộc đời khác. Con muốn nhìn thấy mẹ không bao giờ đau khổ nữa, nhìn mẹ đau khổ con không thể chịu được mẹ có biết không. Còn nếu khi 2 mẹ con mình đoàn tụ với nhau mà mẹ vẫn chưa đi. Con sẽ che chở cho mẹ, con cũng không phải quá mạnh mẹ, con cũng không dũng cảm đến mức không sợ cái gì. Nhưng con dũng cảm để bảo vệ mẹ, để cầm lấy tay mẹ, để mẹ không cô đơn cho dù mẹ ở 1 thế giới nào đi chăng nữa. Để cho con được ở gần mẹ 1 chút, để con được yêu mẹ lần nữa. Nếu ông trời định đoạt 1000 năm tới mẹ con mình không được gặp lại nhau, con sẽ chờ mẹ đến năm thứ 10 000, 100 000. Con mong đến có 1 kiếp nào đó con sẽ được phụng dưỡng mẹ, được lo lắng chăm sóc mẹ, được làm cho mẹ những điều mà con gái chưa làm được.
Con mong con được hạnh phúc mẹ ạh. Con ước mơ như thế có quá cao sang không hả mẹ. Có phải số phận con sinh ra đã được sắp đặt là không được hạnh phúc rồi không hả mẹ. Con chỉ ước mọi chuyện xảy ra với con nhẹ nhàng hơn 1 chút thôi. Con sẽ cố gắng , chỉ cần những cái cố gắng đấy có kết quả. Chỉ cần sau đó con có được cuộc sống nhẹ nhàng thanh thản, 1 cuộc đời tươi sáng tốt đẹp hơn. Thế là con mãn nguyện rồi. Con muốn có được 1 người chồng thật sự yêu thương con, và rồi mọi thứ trôi qua êm đềm, con không cần những gì quá cao sang phù phiếm mẹ ạh.
Con nhớ mẹ quá.
Có ai đó đưa mẹ trôi xa con.
Đừng buông tay con ra trong những giấc mơ.
Để con được yêu mẹ thêm ngàn lần nữa

Hãy đừng bao giờ buồn hay khóc, vì nỗi đau của mẹ là ngàn lần nỗi đau của con. Con yêu mẹ

Wednesday, October 22, 2008

Gửi mẹ

Đêm qua con mơ thấy mẹ. Chắc vì buổi tối anh Minh kể cho con là mẹ về gặp anh Minh, gặp mọi người mà lại không gặp con nên mẹ về tìm con. Mẹ về gặp bác Đức, nói chuyện với bác ý, rồi mẹ báo tin cho Huy, rồi không biết mẹ có gặp bà, gặp gia đình mình không. Con cảm thấy thật sự tin mẹ ạh, con tin mẹ đang sống, mẹ vẫn sống y như là hồi trước vậy. Buổi tối con cảm thấy lo lắng, không hiểu mẹ bên kia thế nào, ban đêm mẹ đã dẫn con đi rồi. Mẹ cho con nhìn thấy người ta ở bên đấy sống ra sao, rồi mẹ bảo với con là mẹ vẫn thế.
Chiều hôm sau con khóc cả 1 buổi chiều, con thấy tủi thân quá , vì không ai chăm sóc lo lắng cho con cả. Mẹ là người duy nhất con san sẻ thì mẹ không được ở đây nghe con nói nữa rồi. Nhưng thôi, con sẽ tự vượt qua. Lúc sống mẹ lúc nào cũng lo cho con rồi, lúc mẹ ra đi, mẹ đừng buồn vì con nữa. Mẹ cũng đừng buồn vì gia đình mình và vì bác Đức nữa. Khổ thân mẹ lắm, sao mẹ cứ buồn thế. Người ta xích mích với nhau kệ người ta. Mẹ đừng khóc, đến bây giờ mẹ vẫn khóc như lúc còn sống, thế thì làm sao được. Không được, mẹ đừng làm con xót xa. Cuộc sống là như thế, con người ta đối xử với nhau không vẹn toàn được mẹ àh. Mẹ lúc nào cũng có con, chả biết mẹ có hiểu cho lòng con không. Con xót xa lắm. Không ai thương mẹ nữa thì vẫn có con cơ mà. Con bé, con không biết thể hiện. Con hư. Nhưng con yêu mẹ. Con yêu mẹ nhiều lắm mẹ biết không vậy. Nhiều lắm. Con làm sao chịu được khi mẹ cứ khóc mãi về những chuyện ý. Mẹ quên đi được không. Mẹ sống đã buồn rồi, sao mẹ ra đi mẹ vẫn buồn. Mẹ kệ đi mà.
Con mong nhất là bây giờ mọi đau thương mẹ để lại phía sau. Mẹ hãy sống ở nơi đó bình yên và phù hộ cho những người mẹ yêu quí. Mẹ chờ con rồi sau này mẹ con mình gặp nhau. Sống chết là do số phận sắp đặt rồi. Con sẽ nghe theo số phận.
Mẹ sống bình yên, siêu thoát, rồi con ở đây con sẽ nhẫn nhịn hết, con sẽ bỏ qua hết , con sẽ học cách mỉm cười và tha thứ hết. Người ta không tốt với con, con cũng không nghĩ nữa. Con sẽ làm những gì mẹ dặn để mẹ thanh thản được không. Những cái con đã hứa với mẹ ý. Con không muốn mẹ buồn, vì thế riêng về phần con , con phải cố gắng hơn nữa. Mặc dù chẳng dễ chút nào, người lớn, đặc biệt người nhà mình sống rất phức tạp. Nhưng con sẽ cố gắng mà mẹ.
Con sẽ tha lỗi cho Gin. Được chưa mẹ? Vậy thì riêng về phần con mẹ yên lòng phần nào nhé. Mẹ cố gắng nhé. Mẹ cố gắng 1 chút thôi. Con biết ở đấy buồn. Con biết mẹ nhớ mọi người, Chắc là mẹ nhớ con, con cũng nhớ mẹ lắm. Mẹ hiểu con người của con mà. Con không phải lúc nào cũng phải thể hiện ra, nhưng tình cảm của con chắc mẹ sẽ hiểu. Chả có ai thay thế được mẹ trong cuộc đời con nữa.
Con mãi mãi yêu mẹ . Mẹ hãy sống bình an