Tuesday, October 7, 2008

Incompleted dream

When your heart stopped beating
When your breath stopped breathing
It's the moment you were leaving me.

Có những sai lầm có thể sửa chữa, có những sai lầm không thể sửa chữa được. Vậy là mẹ đã ra đi thật rồi. Con từ những ngày mù mờ về căn bệnh của mẹ, tới khi con được chứng kiến mẹ yếu đi từng ngày, rồi mẹ lịm dần đi và con gọi mẹ không còn tỉnh lại nữa.
Mẹ ra đi rồi, không còn những đêm khó thở, không còn những chịu đựng trên giường bệnh nữa. Mẹ không ra đi vì đau đớn, mẹ ra đi vì không còn đủ sức nữa, vì căn bệnh dày vò mẹ kiệt quệ, và vì mẹ xứng đáng thoát khỏi cuộc sống ấy.
Nhanh quá mẹ ạh, đợt hè con về con còn chở mẹ đi ăn uống, đi mua quần áo. 3 tháng sau mẹ đã hoàn toàn nằm trên giường bệnh. Và mẹ từ giã con vào 1 ngày đầu mùa thu, con vẫn nhớ đêm ấy gió lùa mạnh trên sân bệnh viện.
Con nhớ điệu cười móm mém của mẹ. Mẹ của con rất xinh, nhưng những ngày cuối lại bị thay đổi hình dạng. Khuôn mặt mẹ gầy hõm sâu 2 hốc mắt, chân tay mẹ căng phồng vì tích nước. Mẹ chỉ nằm đấy, tê chân, tê tay mà không sao làm gì được. Mấy người xung quanh xoa bóp mà cũng không vơi đi chút nào. Mấy ngày cuối mẹ mệt, mẹ không nói nhiều, mẹ cũng không hay cười, nhưng những lúc mẹ cười điệu cười móm mém ấy, con vừa xót xa và yêu mẹ , thương mẹ nhiều hơn. Những đêm mẹ rên lên vì khó thở, ban đầu chỉ là nửa tiếng, 1 tiếng rồi 2 tiếng. Cơn khó thở ngày càng dài ra vắt kiệt sức của mẹ con. Bệnh tật quái ác cướp đi mẹ cho dù con biết bên trong mẹ, khao khát sống mãnh liệt đến nhường nào.
1 năm thôi mà mẹ đã ra đi rồi, giờ này năm ngoái 2 mẹ con đang đi du lịch cùng nhau, nói cười với nhau. Mẹ thương con nhiều quá, con nhớ lại ánh mắt của mẹ, con muốn nghẹn đi...
Cuộc sống cũng như 1 câu chuyện dài, con không ngờ kết thúc của mẹ lại như vậy, 1 kết thúc vội vàng mà vẫn còn dang dở. Cuộc đời của mẹ là cuộc đời của người đàn bà vất vả nhất, yêu thương con cái nhất, giàu đức hi sinh nhất. Cuộc sống không công bằng mẹ ạh.
Mẹ chưa bao giờ hết vất vả, chưa bao giờ hết vội vã, tất cả chỉ để kiếm tiền cho con đi học. Mẹ không dám mua sắm gì, không thèm quan tâm đến bản thân mình. Nhà mình từ lúc nghèo không đủ ăn, 2 mẹ con nuôi nhau, đến khi đầy đủ. Trước khi con lên đường thì con nghe tin mẹ bị bệnh. Mẹ luôn nói với con là mẹ khỏe, mẹ sợ con không học được , cho dù hình như mẹ biết cái chết ngày càng gần kề.
Mẹ của con vất vả quá, nhưng chưa bao giờ làm con thua kém bạn bè, đến phút cuối cùng, mẹ cũng sẵn sàng để cho con đi học, không níu con ở lại dù cuộc sống của mẹ tính bằng giờ, bằng phút.
Mẹ ơi, không còn những năm tháng 2 mẹ con bên nhau nữa rồi. Con bây giờ chỉ còn lại 1 mình trên cõi đời này. Gia đình của con từ 3 người, rồi 2 người, bây giờ chỉ còn 1 thôi.
Mẹ ơi, con ước mẹ có thể nhìn con thành đạt, đi lấy chồng. Ước mơ của con kết thúc tại đây rồi.
Mẹ ơi, con thèm được gọi mẹ, thèm được gọi về VN để hỏi thăm mẹ, thèm quá khứ quá mẹ ơi.
Con bé quá, con mới 19 tuổi, mẹ đi đâu rồi?
Mẹ ơi , con thương mẹ, con yêu mẹ vô vàn.
Con không tin vào những ước mơ nữa, con không muốn nữa, con muốn gặp lại mẹ, con nhớ mẹ, chỉ có vậy mà thôi.

1 comment:

♥Cuddly Piglet♥ said...

baby,sometime life didn't like we thought.......

sometime you must think better.......

keep your memories inside your heart and do the best things for you,It's the only thing you can do!