Chào mẹ yêu của con gái.
Con vừa về việt nam giỗ đầu mẹ xong mẹ ạh. Mọi việc diễn ra suôn sẻ tốt đẹp. Mọi người dự định tháng sau sẽ đưa mẹ lên nghĩa trang Yên Kỳ nơi có ông ngoại ở đó.
Mẹ àh, tối nay con rất nhớ khuôn mặt của mẹ. Và khi ngồi tưởng tượng ra khuôn mặt của mẹ thì con nhớ lại 1 cảm giác rất ấm áp. Con nhớ là mẹ rất hiền. Mẹ rất hiền với con mặc dù con bướng bỉnh.
Con cũng nhớ lại những ngày xa xưa. Con không hiểu giờ này mẹ đang ở đâu. mẹ đang làm gì.
Mẹ àh, con thỉnh thoảng vẫn cảm thấy mẹ đến bên con. Bằng cách này hay cách khác, con cảm thấy điều đó. Những lúc đó con muốn mẹ biết là con biết mẹ đang ở bên cạnh con. Ngoài những câu nói như con yêu mẹ hay con nhớ mẹ. Con mong là mẹ hiểu được tình cảm trong lòng con cũng khó nói lên thành lời mẹ ạh. Con muốn mình gặp nhau 1 lần nữa. Nhưng nếu thật sự không được gặp mặt nhau. Mẹ hãy hiểu trong lòng con lúc nào cũng có mẹ. Vì tình yêu của con ngập tràn trái tim con nên con chỉ cần mẹ ở gần đấy thôi, con mong mẹ hiểu được, mẹ hiểu được tình cảm của con. Con không bao giờ quên mẹ. Trong cuộc đời này, con cũng quen với việc bước đi 1 mình rồi. Nhưng mà vì con biết ở trên trời cao mẹ vẫn sống và trong tim con mẹ vẫn sống.
Con chỉ là 1 đứa con gái. 1 người bình thường, không phải quá mạnh mẽ.
Con sống tự lập, con phải tự tạo dựng hết lên tương lai cho mình.
Thậm chí con sẽ sống trong căn nhà của chúng ta 1 mình thôi mẹ ạh.
Con không có ai để dựa vào,
con chỉ có 1 tình yêu lớn dành tặng mẹ
và 1 khát khao, 1 khát khao có được hạnh phúc.
Cuộc đời con không có nhiều hạnh phúc như những người khác nhưng con biết con xứng đáng.
Con vẫn tin
Dù là sau khi mẹ ra đi, niềm tin và hoài nghi đã hòa lần vào nhau
Con đang cứng cáp dần lên
Vì cho dù sao đi nữa, sau những gì con đã trải qua.
Cuộc đời này đơn giàn chỉ là 1 con đường và con sẽ đi hết nó
Sunday, October 25, 2009
Tuesday, September 8, 2009
1 ngày đầu thu 2009
Hôm nay tôi ngỗi ngẫm nghĩ, chợt trong lòng tôi có 1 cảm giác mà thường trực tôi không hay nghĩ tới. Từ ngày mẹ ra đi, tôi rất hay suy ngẫm về cuộc đời, về cái chết và sự chia ly âm dương cách biệt. Quả thật con người sinh ra được gặp nhau, được làm cha làm mẹ, làm anh em đã là cái tình gắn kết với nhau rồi. Tôi 20 tuổi, hiện đang du học ở nước ngoài, mất mẹ. Tôi biết tôi còn trẻ nhưng có lẽ cảm giác của sự chia ly tôi hiểu rõ hơn ai hết. Người ta mất mẹ còn cha. Cha mẹ tôi ly dị từ khi tôi còn rất nhỏ, tôi không thân thiết và cũng không hợp với cha mình. Tôi nghĩ mình là người hiểu rõ nhất thế nào là chia ly cũng như thế nào là thèm khát 1 gia đình, điều tôi chưa bao giờ có được trọn vẹn.
Nhưng đã lâu rồi, tôi thường ôm cảm giác đó của 1 mình tôi. Hôm nay, bất giác, chợt nghĩ, thật sự trên đời này còn rất rất nhiều người đang cô đơn giống tôi. Người đầu tiên tôi nghĩ tới là các bà mẹ Việt Nam anh hùng. Chẳng hiểu sao tôi lại nghĩ đầu tiên. Thế hệ của tôi thường không nghĩ đến quá khứ 1 cách nghiêm túc, không hiểu nỗi đau của người khác 1 cách trọn vẹn. Nhưng hôm nay khi nghĩ đến những bà mẹ ở làng quê nghèo của Việt Nam, họ đã từng có những đứa con trưởng thành, đặt niềm tin vào hi vọng ở các anh các chị. Nhưng rồi giờ đây họ đang sống trong nỗi cô đơn triền miên. Những bà mẹ sẽ làm gì trong những ngày mưa gió, nhà dột nát, mái lá lợp rơm. Họ sẽ làm gì trong những ngày lễ tết, người ta sum họp gia đình. Tôi không biết nhiều về cuộc chiến tranh thời kỳ trước, nhưng tôi quả thực không thể ko đau lòng trước nhưng gì còn lại hôm nay.
Tôi sợ nhất là nhìn thấy cảnh những người già cô đơn và phải đi làm việc nặng nhọc ngoài đường. Từ bé, tôi đã biết trên đời này mình ghét nhất loại người gì, đó là loại người không biết kính trọng người già. Tôi cảm giác người già họ còn đáng được nâng niu hơn những đứa trẻ bởi vì trong lòng họ, tôi biết dù ít dù nhiều, trái tim trải qua nhiều đắng cay của cuộc đời vẫn luôn rung động, mỏng manh, dễ vỡ.
Tôi cô dơn.....Đó là 1 nỗi cô đơn rất dài. Tôi có rất nhiều bạn bè, những người xung quanh yêu thương mình. Nhung tôi vẫn cô đơn. Tất nhiên tôi tin rằng tôi sinh ra không phải để cô đơn suốt đời. Rồi 1 ngày tôi sẽ tìm được 1 hạnh phúc, 1 mái ấm gia đình và tôi sẽ yêu thương trân trọng nó hơn tất cả.
Cuộc đời này tiền rất quan trọng. nó là mục đích của hầu hết mọi sự phấn đấu. nhưng tôi không biết liệu có phải quá muộn không nếu như hôm nay tôi mới thấu được rằng, đôi khi con người ta được sống bên người thân đã là 1 món quà vô giá của cuộc sống rồi.
20 tuổi, tôi còn 1 chặng đường dài, 1 nỗi cô dơn không biết bao giờ cạn kiệt. Nhưng hãy nhìn xem, mẹ tôi sống vẫn luôn ngẩng cao đầu đến giây phút cuối. Cuộc đời bà là 1 chuỗi ngày hy sinh, là nhiều nước mắt, hiếm nụ cười. Nhưng bà quá đỗi mạnh mẽ, đối mặt với bệnh tật và cả cái chết. Tôi không sợ chết vì tôi nghĩ mình có thể gặp mẹ ở thế giới bên kia. Nhưng hình như, tôi sợ cuộc sống này........ những nỗi niềm vô biên không ai có thể tránh nổi.
Ôi cuộc đời .....
Nhưng đã lâu rồi, tôi thường ôm cảm giác đó của 1 mình tôi. Hôm nay, bất giác, chợt nghĩ, thật sự trên đời này còn rất rất nhiều người đang cô đơn giống tôi. Người đầu tiên tôi nghĩ tới là các bà mẹ Việt Nam anh hùng. Chẳng hiểu sao tôi lại nghĩ đầu tiên. Thế hệ của tôi thường không nghĩ đến quá khứ 1 cách nghiêm túc, không hiểu nỗi đau của người khác 1 cách trọn vẹn. Nhưng hôm nay khi nghĩ đến những bà mẹ ở làng quê nghèo của Việt Nam, họ đã từng có những đứa con trưởng thành, đặt niềm tin vào hi vọng ở các anh các chị. Nhưng rồi giờ đây họ đang sống trong nỗi cô đơn triền miên. Những bà mẹ sẽ làm gì trong những ngày mưa gió, nhà dột nát, mái lá lợp rơm. Họ sẽ làm gì trong những ngày lễ tết, người ta sum họp gia đình. Tôi không biết nhiều về cuộc chiến tranh thời kỳ trước, nhưng tôi quả thực không thể ko đau lòng trước nhưng gì còn lại hôm nay.
Tôi sợ nhất là nhìn thấy cảnh những người già cô đơn và phải đi làm việc nặng nhọc ngoài đường. Từ bé, tôi đã biết trên đời này mình ghét nhất loại người gì, đó là loại người không biết kính trọng người già. Tôi cảm giác người già họ còn đáng được nâng niu hơn những đứa trẻ bởi vì trong lòng họ, tôi biết dù ít dù nhiều, trái tim trải qua nhiều đắng cay của cuộc đời vẫn luôn rung động, mỏng manh, dễ vỡ.
Tôi cô dơn.....Đó là 1 nỗi cô đơn rất dài. Tôi có rất nhiều bạn bè, những người xung quanh yêu thương mình. Nhung tôi vẫn cô đơn. Tất nhiên tôi tin rằng tôi sinh ra không phải để cô đơn suốt đời. Rồi 1 ngày tôi sẽ tìm được 1 hạnh phúc, 1 mái ấm gia đình và tôi sẽ yêu thương trân trọng nó hơn tất cả.
Cuộc đời này tiền rất quan trọng. nó là mục đích của hầu hết mọi sự phấn đấu. nhưng tôi không biết liệu có phải quá muộn không nếu như hôm nay tôi mới thấu được rằng, đôi khi con người ta được sống bên người thân đã là 1 món quà vô giá của cuộc sống rồi.
20 tuổi, tôi còn 1 chặng đường dài, 1 nỗi cô dơn không biết bao giờ cạn kiệt. Nhưng hãy nhìn xem, mẹ tôi sống vẫn luôn ngẩng cao đầu đến giây phút cuối. Cuộc đời bà là 1 chuỗi ngày hy sinh, là nhiều nước mắt, hiếm nụ cười. Nhưng bà quá đỗi mạnh mẽ, đối mặt với bệnh tật và cả cái chết. Tôi không sợ chết vì tôi nghĩ mình có thể gặp mẹ ở thế giới bên kia. Nhưng hình như, tôi sợ cuộc sống này........ những nỗi niềm vô biên không ai có thể tránh nổi.
Ôi cuộc đời .....
Monday, August 10, 2009
1 ngày tháng 8 năm 2009
Con chào mẹ thân yêu.
Lâu lắm rồi không viết thư cho mẹ. Con vừa đi ăn với 2 đứa cùng nhà về mẹ ạh. Hôm nay bọn con ăn KFC. Mẹ có nhớ 2 mẹ con đã từng đi ăn với nhau nhưng mẹ không thích không. Mẹ chỉ thích ăn rau thôi.
Mẹ àh, hôm nay con kể với 2 đứa là hồi bé cứ 1 tháng con được tổ chức sinh nhật 1 lần, rồi ngày đấy bố mẹ ở bên nhau. Mọi việc thật là hạnh phúc. Mấy hôm trước ba con cũng nghe tin nghi ngờ là bị ung thư phổi, nhưng ổn rồi mẹ ạh. không phải bị ung thư phổi.
Hôm nay con mới nhớ ra là con không hay hỏi nhiều về tuổi thơ của mẹ. Con không hay hỏi xem mẹ hồi bé lớn lên như thế nào. Mẹ đã làm gì khi ông mất. Ông mất chắc là lúc đấy mẹ cũng lớn hơn con bây giờ có chừng vài tuổi.
Người ta bảo con càng lớn càng giống mẹ. Con thích được khen như thế vì mẹ là người xinh đẹp. Chỉ có điều con sợ người ta nói con có đôi mắt buồn giống mẹ. Con sợ người ta bảo số phận con giống y hệt số phận của mẹ. Mẹ àh, con không muốn ai thương hại cuộc đời của con hay của mẹ. Ngay cả đến trước ngày mẹ ra đi, con cũng vẫn tin cuộc sống sẽ công bằng, sẽ bù đắp cho mẹ suốt những khổ đau mà mẹ phải trải qua trong cuộc đời này. Nhưng mà không phải vậy. Liệu cuộc đời có bù đắp cho mẹ ở kiếp sau không , mẹ yêu của con.
Mẹ luôn dạy con đạo lý, mẹ sống nhân hậu, hiền lành, mẹ yêu thương con cái, mẹ hi sinh tất cả vì con. Mẹ không làm gì để cuộc sống này khiến mẹ ra đi trong đau đớn như vậy cả.
Con không muốn đưa mẹ lên nghĩa trang Yên Kỳ lắm. Con sợ mẹ trở nên xa con hơn, con cảm thấy như chúng ta đang đi 2 hành trình dài, 2 con đường đối ngược. Từ ngày mẹ ra đi, mẹ bắt đầu 1 con đường khác, và con cũng vậy.
Con ước ao được nhìn thấy mẹ, nhưng mà mẹ có nhìn thấy con không. Con sợ gặp mẹ trong những giấc mơ để rồi tỉnh giấc. Những giấc mơ thường giống như mây, nhìn thấy, cảm thấy, mà không thể chạm tới được. Con không được nằm ôm mẹ ngủ giống như 2 mẹ con mình đã từng như vậy.
Tại sao chuyện này lại xảy ra với con?
Tại sao chuyện này lại xảy ra với mẹ?
Con muốn biết vì sao.....
Lâu lắm rồi không viết thư cho mẹ. Con vừa đi ăn với 2 đứa cùng nhà về mẹ ạh. Hôm nay bọn con ăn KFC. Mẹ có nhớ 2 mẹ con đã từng đi ăn với nhau nhưng mẹ không thích không. Mẹ chỉ thích ăn rau thôi.
Mẹ àh, hôm nay con kể với 2 đứa là hồi bé cứ 1 tháng con được tổ chức sinh nhật 1 lần, rồi ngày đấy bố mẹ ở bên nhau. Mọi việc thật là hạnh phúc. Mấy hôm trước ba con cũng nghe tin nghi ngờ là bị ung thư phổi, nhưng ổn rồi mẹ ạh. không phải bị ung thư phổi.
Hôm nay con mới nhớ ra là con không hay hỏi nhiều về tuổi thơ của mẹ. Con không hay hỏi xem mẹ hồi bé lớn lên như thế nào. Mẹ đã làm gì khi ông mất. Ông mất chắc là lúc đấy mẹ cũng lớn hơn con bây giờ có chừng vài tuổi.
Người ta bảo con càng lớn càng giống mẹ. Con thích được khen như thế vì mẹ là người xinh đẹp. Chỉ có điều con sợ người ta nói con có đôi mắt buồn giống mẹ. Con sợ người ta bảo số phận con giống y hệt số phận của mẹ. Mẹ àh, con không muốn ai thương hại cuộc đời của con hay của mẹ. Ngay cả đến trước ngày mẹ ra đi, con cũng vẫn tin cuộc sống sẽ công bằng, sẽ bù đắp cho mẹ suốt những khổ đau mà mẹ phải trải qua trong cuộc đời này. Nhưng mà không phải vậy. Liệu cuộc đời có bù đắp cho mẹ ở kiếp sau không , mẹ yêu của con.
Mẹ luôn dạy con đạo lý, mẹ sống nhân hậu, hiền lành, mẹ yêu thương con cái, mẹ hi sinh tất cả vì con. Mẹ không làm gì để cuộc sống này khiến mẹ ra đi trong đau đớn như vậy cả.
Con không muốn đưa mẹ lên nghĩa trang Yên Kỳ lắm. Con sợ mẹ trở nên xa con hơn, con cảm thấy như chúng ta đang đi 2 hành trình dài, 2 con đường đối ngược. Từ ngày mẹ ra đi, mẹ bắt đầu 1 con đường khác, và con cũng vậy.
Con ước ao được nhìn thấy mẹ, nhưng mà mẹ có nhìn thấy con không. Con sợ gặp mẹ trong những giấc mơ để rồi tỉnh giấc. Những giấc mơ thường giống như mây, nhìn thấy, cảm thấy, mà không thể chạm tới được. Con không được nằm ôm mẹ ngủ giống như 2 mẹ con mình đã từng như vậy.
Tại sao chuyện này lại xảy ra với con?
Tại sao chuyện này lại xảy ra với mẹ?
Con muốn biết vì sao.....
Thursday, July 2, 2009
Thất bại cay đắng
This can say as the most serious lose in my life. I did totally wrongly and now I can say nothing. Ok, I can blame on unlucky. It kindly unfair however, it still totally my fault. Now I have to pay by time, by the feeling of lame with my mother, my friends and all people around me. There are someway lelf. However, all the ways are so tough and challenge a girl like me. I never dare to face this problem before in my life. Especially, my mom who passed away had sacrified lots for my study. I am so lame now. I am confuse at this moment. I have to wait for the result but the chance to make it diffirent is so low. I have already prepared for all the worst. However, the worst is that I can face my mother now. I disappointed even who has gone.
6 months is really a long time with me. I cannot say it will go by fast. However, after this event, I have to learn something.
The first thing of course is about my attitude. I have to put in all my efford to study. It cannot be like now anymore. I will cut all shopping, hanging out, any crazy things else to study. Studying, Reading books, Cooking at home, Chatting with my boyfriends and exercises.
I will write everything on my heart so I can aware of this lose. From now until the middle of the month. I have to stay at home when people around are going to school. I was so ready for this course but everything collapse now. I had no choice. I have not known what i am going to do next yet.
I have to find a full time job. I wish to find a good job like somekind of officer, admin or receptionist because it will consider as I had experience after. This still a way for me. I have never work before so I think this time will really challenge me.
I will start searching for a job today. If I can find a good job, I think people will accept and understand me more.
I hope god bless me.
6 months is really a long time with me. I cannot say it will go by fast. However, after this event, I have to learn something.
The first thing of course is about my attitude. I have to put in all my efford to study. It cannot be like now anymore. I will cut all shopping, hanging out, any crazy things else to study. Studying, Reading books, Cooking at home, Chatting with my boyfriends and exercises.
I will write everything on my heart so I can aware of this lose. From now until the middle of the month. I have to stay at home when people around are going to school. I was so ready for this course but everything collapse now. I had no choice. I have not known what i am going to do next yet.
I have to find a full time job. I wish to find a good job like somekind of officer, admin or receptionist because it will consider as I had experience after. This still a way for me. I have never work before so I think this time will really challenge me.
I will start searching for a job today. If I can find a good job, I think people will accept and understand me more.
I hope god bless me.
Thursday, April 30, 2009
Gửi tình yêu của con
Hôm nay là ngày 30 tháng 4, giải phóng miền nam, mai là 1-5, quốc tế lao động. :D con vẫn thường nhớ ngày này những năm trước mẹ con mình thường đi ăn đâu đó ngoài hàng vì mẹ hay có thêm tiền thưởng. Ngày nghỉ chắc là mẹ sẽ ở nhà ngủ tại vì cả tuần phải đi làm vất vả, dậy từ sáng sớm rồi. Con không muốn khóc nhiều với bà, hôm nay bà gọi cho con, bà cũng động viên con nhưng mà con cũng chẳng nói gì nhiều cả. Con chỉ muốn khóc thì khóc 1 mình thôi. Con nhớ mẹ nhiều lắm.
Con nghĩ là mẹ cũng nhớ con bởi con hay gặp mẹ trong những giấc mơ của con. Trong những giấc mơ con được sống, được yêu thương, được che chở và được gần mẹ. Cảm giác ấy tuy mơ hồ nhưng mà hạnh phúc, ấm áp quá làm con không thể nào thoát ra nổi. Con ước trái tim con hóa đá, để không biết đập thổn thức như thế này, không biết quặn đau như thế này trước những cảm giác , những khát khao không bao giờ đạt được. Người ta nói cuộc sống chỉ cần cố gắng, không có gì là không thể làm được. Con đã gặp rất nhiều thứ mà cho dù con cố gắng, con cầu xin trời phật đến đâu, con cũng không đạt được. Con ước mẹ quay trở lại đây. Không bao giờ. Cuộc đời này thật , thật đến mức không thể làm được như thế.
Cuộc đời này không nên sinh ra con. 20 năm rồi con sinh ra , con không được hưởng hạnh phúc trọn vẹn. Tuổi thơ và tuổi trưởng thành của con đẫm nước mắt. Đã từ lâu lắm, lâu lắm rồi con không khóc được thành tiếng nữa rồi. Con chỉ nấc không nên lời mà thôi. Hồi nhỏ thì tủi thân vì không có bố bên cạnh, lớn lên thì không còn ai bên cạnh nữa. Con mệt mỏi mẹ ơi. Cuộc sống này bắt con đấu tranh. Từ bé mẹ luôn dạy cho con nhiều đạo lý, nhiều niềm tin. Con mang theo trong mình cho tới giây phút này. Mẹ dạy con làm sao để cư xử đúng mực, đúng như con nhà gia giáo, sống lương thiện với đời, sống tốt với mọi người. Mẹ ơi, con cố gắng để làm gì vậy. Con đang đi trên 1 con đường không có đích đến mẹ ạh. Con vẫn cố gắng đứng đây, vẫn sống và vẫn cố. Nhưng con không biết con cố để làm gì. at the end of the day, con là 1 người tay trắng. Con không có mẹ. Con chẳng có 1 gia đình. Con chẳng còn lại gì cả.
Nếu cuộc đời sinh con người ta để bắt người ta phải chịu đựng, phải đau khổ, phải trải qua muôn nghìn nối đau như thế này thì trời còn sinh con người ra làm gì hả mẹ. Con không muốn sống nữa. Nỗi đau này vẫn dày vò con...vô tận
Con nghĩ là mẹ cũng nhớ con bởi con hay gặp mẹ trong những giấc mơ của con. Trong những giấc mơ con được sống, được yêu thương, được che chở và được gần mẹ. Cảm giác ấy tuy mơ hồ nhưng mà hạnh phúc, ấm áp quá làm con không thể nào thoát ra nổi. Con ước trái tim con hóa đá, để không biết đập thổn thức như thế này, không biết quặn đau như thế này trước những cảm giác , những khát khao không bao giờ đạt được. Người ta nói cuộc sống chỉ cần cố gắng, không có gì là không thể làm được. Con đã gặp rất nhiều thứ mà cho dù con cố gắng, con cầu xin trời phật đến đâu, con cũng không đạt được. Con ước mẹ quay trở lại đây. Không bao giờ. Cuộc đời này thật , thật đến mức không thể làm được như thế.
Cuộc đời này không nên sinh ra con. 20 năm rồi con sinh ra , con không được hưởng hạnh phúc trọn vẹn. Tuổi thơ và tuổi trưởng thành của con đẫm nước mắt. Đã từ lâu lắm, lâu lắm rồi con không khóc được thành tiếng nữa rồi. Con chỉ nấc không nên lời mà thôi. Hồi nhỏ thì tủi thân vì không có bố bên cạnh, lớn lên thì không còn ai bên cạnh nữa. Con mệt mỏi mẹ ơi. Cuộc sống này bắt con đấu tranh. Từ bé mẹ luôn dạy cho con nhiều đạo lý, nhiều niềm tin. Con mang theo trong mình cho tới giây phút này. Mẹ dạy con làm sao để cư xử đúng mực, đúng như con nhà gia giáo, sống lương thiện với đời, sống tốt với mọi người. Mẹ ơi, con cố gắng để làm gì vậy. Con đang đi trên 1 con đường không có đích đến mẹ ạh. Con vẫn cố gắng đứng đây, vẫn sống và vẫn cố. Nhưng con không biết con cố để làm gì. at the end of the day, con là 1 người tay trắng. Con không có mẹ. Con chẳng có 1 gia đình. Con chẳng còn lại gì cả.
Nếu cuộc đời sinh con người ta để bắt người ta phải chịu đựng, phải đau khổ, phải trải qua muôn nghìn nối đau như thế này thì trời còn sinh con người ra làm gì hả mẹ. Con không muốn sống nữa. Nỗi đau này vẫn dày vò con...vô tận
Friday, March 27, 2009
Thư gửi mẹ
Mẹ yêu dấu của con!
Hôm này là 27 tháng 3, hôm nay cũng có thể coi là ngày mẹ mất 6 tháng rồi. 6 tháng quá nhanh mẹ nhỉ. thời gian trôi đi không làm con thôi khắc khoải. chắc là cảm giác lớn nhất là nỗi nhớ. nhiều khi con nhớ cảm giác mình ở bên nhau da diết mẹ ạ. con nhớ mẹ... con nhớ cảm giác được ôm ấp mẹ mẹ ạh. rồi con nhớ lại những ngày hè con về bên mẹ.
con đau xót, những ngày đấy mẹ đi ngủ sớm, con đi ngủ muộn . mẹ hay bảo con lên ngủ cùng mẹ mà con lại không nghe lời , cứ nằm dưới nhà. chắc là con không biết được rằng đấy là những lời câu xin của mẹ vì nó có thể trở thành những giây phút cuối cùng mẹ con mình được bên nhau tại căn nhà đấy. 2 tháng cuối cùng mình ở bên nhau ở trong bệnh viện khi mà mẹ đã quá mệt mỏi và kiệt sức. cuộc sống này không công bằng với mẹ, quả thật là vậy, đáng lẽ ra trước khi mất tất cả mọi người phải vì mẹ. nhưng đến cả con gái của mẹ còn không vì mẹ thì ai có thể vì mẹ hơn đây.
mẹ ra đi thoát khỏi bệnh tật , thoát khỏi cuộc sống quá dày vò đau khổ. có phái mẹ chọn con đường ra đi không mẹ.
nếu mẹ chọn con đường đấy để mẹ bớt đi nước mắt bớt đi lo lắng, thì con sẽ không nói gì đâu.
con không bao giờ muốn nhìn thấy mẹ đau đớn nữa. mọi cảm giác sẽ giết chết con. con có thể sống cả đời khắc khoải với nỗi nhớ thương này còn hơn là nhìn mẹ đau đớn và kiệt quệ về cả thể xác lẫn tình thần. con còn nhỏ, tiếng nói của con chưa đủ lớn để bảo vệ mẹ những ngày mẹ bị ốm và mọi người ở xung quanh. vòng tay con cũng chưa đủ cứng cáp để ôm lấy mẹ khi mẹ trở thành yếu đuối như 1 đứa trẻ. tình yêu của con cũng chưa đủ lớn để làm ông trời cảm động mà đưa mẹ vượt qua tất cả mọi đau đớn ấy để ở lại với con.
con đã sai và con không bao giờ làm lại được. con có khóc đấm nước mắt thì cũng chẳng giải quyết được điều gì. con có đi tìm mẹ trong những bóng đêm thì mẹ cũng không hiện ra được trước mặt con. nếu như mỗi lần con khấn mẹ , mẹ phù hộ cho con, mà nếu như phù hộ cho con khiến mẹ phải đau đớn hay gì đó ở dưới cõi âm thì mẹ đừng phù hộ cho con nữa.
con không muốn trách cuộc đời. bác đức cũng chỉ liên lạc với con vài ba tháng đầu. còn vừa rồi, cô Dung suýt lừa con mất tiền thuốc bảo hiểm của mẹ. con không biết nữa, con đau , nhưng con cũng nghĩ rằng cô ý chăm sóc mẹ khi ốm, nếu cô ý hối lỗi thì con cũng sẽ tha thứ cho cô ý, chỉ cần cô ý trả lại cho con đi học. họ có làm cho con tồn thương thật đấy, nhưng chẳng sao cả, vì nỗi đau, trái tim con đã dành để nhớ mẹ hết cả rồi. không còn chừa lại những góc khác cho bọn họ.
con đang đi tìm những niềm vui, những hạnh phúc, những cái gọi là lấp chỗ trống to lớn trong lòng con. lấp đi khoảng trống và hi vọng sẽ xoa được vết thương của con. con vẫn cứng rắn và mạnh mẽ. nhưng con không muôn người khác nhìn vào con là có cảm giác thương hại. con vẫn chưa làm được gì to lớn để chứng tỏ là con là người đáng khâm phục , con đáng quí vì chính con không phải vì hoàn cảnh của con.
mẹ àh, con vẫn nhớ lời hứa là sẽ gặp mẹ ở kiếp sau. con sẽ cố gắng sống lương thiện kiếp này để kiếp sau con được may mắn hạnh phúc hơn rồi con sẽ có thể trao tặng mẹ nhiều may mắn và nhiều niềm hạnh phúc hơn.
hãy yêu con và hãy ôm con trong những giấc mơ, nếu như con khóc mà làm mẹ đau đớn thì hãy bảo con, con sẽ tránh không khóc nữa. khóc thật ít
Hôm này là 27 tháng 3, hôm nay cũng có thể coi là ngày mẹ mất 6 tháng rồi. 6 tháng quá nhanh mẹ nhỉ. thời gian trôi đi không làm con thôi khắc khoải. chắc là cảm giác lớn nhất là nỗi nhớ. nhiều khi con nhớ cảm giác mình ở bên nhau da diết mẹ ạ. con nhớ mẹ... con nhớ cảm giác được ôm ấp mẹ mẹ ạh. rồi con nhớ lại những ngày hè con về bên mẹ.
con đau xót, những ngày đấy mẹ đi ngủ sớm, con đi ngủ muộn . mẹ hay bảo con lên ngủ cùng mẹ mà con lại không nghe lời , cứ nằm dưới nhà. chắc là con không biết được rằng đấy là những lời câu xin của mẹ vì nó có thể trở thành những giây phút cuối cùng mẹ con mình được bên nhau tại căn nhà đấy. 2 tháng cuối cùng mình ở bên nhau ở trong bệnh viện khi mà mẹ đã quá mệt mỏi và kiệt sức. cuộc sống này không công bằng với mẹ, quả thật là vậy, đáng lẽ ra trước khi mất tất cả mọi người phải vì mẹ. nhưng đến cả con gái của mẹ còn không vì mẹ thì ai có thể vì mẹ hơn đây.
mẹ ra đi thoát khỏi bệnh tật , thoát khỏi cuộc sống quá dày vò đau khổ. có phái mẹ chọn con đường ra đi không mẹ.
nếu mẹ chọn con đường đấy để mẹ bớt đi nước mắt bớt đi lo lắng, thì con sẽ không nói gì đâu.
con không bao giờ muốn nhìn thấy mẹ đau đớn nữa. mọi cảm giác sẽ giết chết con. con có thể sống cả đời khắc khoải với nỗi nhớ thương này còn hơn là nhìn mẹ đau đớn và kiệt quệ về cả thể xác lẫn tình thần. con còn nhỏ, tiếng nói của con chưa đủ lớn để bảo vệ mẹ những ngày mẹ bị ốm và mọi người ở xung quanh. vòng tay con cũng chưa đủ cứng cáp để ôm lấy mẹ khi mẹ trở thành yếu đuối như 1 đứa trẻ. tình yêu của con cũng chưa đủ lớn để làm ông trời cảm động mà đưa mẹ vượt qua tất cả mọi đau đớn ấy để ở lại với con.
con đã sai và con không bao giờ làm lại được. con có khóc đấm nước mắt thì cũng chẳng giải quyết được điều gì. con có đi tìm mẹ trong những bóng đêm thì mẹ cũng không hiện ra được trước mặt con. nếu như mỗi lần con khấn mẹ , mẹ phù hộ cho con, mà nếu như phù hộ cho con khiến mẹ phải đau đớn hay gì đó ở dưới cõi âm thì mẹ đừng phù hộ cho con nữa.
con không muốn trách cuộc đời. bác đức cũng chỉ liên lạc với con vài ba tháng đầu. còn vừa rồi, cô Dung suýt lừa con mất tiền thuốc bảo hiểm của mẹ. con không biết nữa, con đau , nhưng con cũng nghĩ rằng cô ý chăm sóc mẹ khi ốm, nếu cô ý hối lỗi thì con cũng sẽ tha thứ cho cô ý, chỉ cần cô ý trả lại cho con đi học. họ có làm cho con tồn thương thật đấy, nhưng chẳng sao cả, vì nỗi đau, trái tim con đã dành để nhớ mẹ hết cả rồi. không còn chừa lại những góc khác cho bọn họ.
con đang đi tìm những niềm vui, những hạnh phúc, những cái gọi là lấp chỗ trống to lớn trong lòng con. lấp đi khoảng trống và hi vọng sẽ xoa được vết thương của con. con vẫn cứng rắn và mạnh mẽ. nhưng con không muôn người khác nhìn vào con là có cảm giác thương hại. con vẫn chưa làm được gì to lớn để chứng tỏ là con là người đáng khâm phục , con đáng quí vì chính con không phải vì hoàn cảnh của con.
mẹ àh, con vẫn nhớ lời hứa là sẽ gặp mẹ ở kiếp sau. con sẽ cố gắng sống lương thiện kiếp này để kiếp sau con được may mắn hạnh phúc hơn rồi con sẽ có thể trao tặng mẹ nhiều may mắn và nhiều niềm hạnh phúc hơn.
hãy yêu con và hãy ôm con trong những giấc mơ, nếu như con khóc mà làm mẹ đau đớn thì hãy bảo con, con sẽ tránh không khóc nữa. khóc thật ít
Sunday, February 22, 2009
Tại sao cảm giác thức dậy buổi sáng lại như vậy nhỉ. Đêm qua quả thật mình đã làm 1 điều quá phũ phàng với 1 người con trai. Mình đã từng tin là mình làm đúng nhưng mà sự thật có phải như vậy ko?
Anh ấy yêu mình. Nếu anh ấy không yêu mình nhiều thì anh ấy sẽ không bao giờ quì xuống xin mình 1 cơ hội hoặc là giây phút cuối cùng, anh ấy đã không để mình đi được và chạy theo ôm mình lại. Anh ấy bảo là anh có thế làm tất cả vì em, anh sẽ thay đổi vì em . Thật sự, lúc đấy mình chỉ nghĩ tại sao Việt lại có thể yếu đuối như vậy. Nhưng mà sáng nay khi thức dậy, mình hiểu ra, yếu đuối đâu phải là lỗi của 1 người???
Anh ấy không có lỗi khi yêu mình và quan tâm chăm sóc mình từng li từng tí. Mình thật sự không tốt, mình không tốt khi làm như vậy. Mình đã từng tin ko thành người yêu thì có thể làm bạn, nhưng sự thật thì là không thể. Mình luôn là người mạnh mẽ, đôi khi là sống quá lí trí. Chắc vì thế nên mình không thể chịu được khi nhìn 1 người con trai yếu đuối.Mình không yêu Việt chắc đấy cũng là 1 lí do lớn nhất. Lý do để mình có thể dứt khoát được mối quan hệ đấy chính là vì anh ấy chứ không phải vì Huy, ko phải là Việt là người đến sau.....
Anh ấy chắc chắn đã gục ngã, mình đã bước đi không dám quay đầu lại. Mình biết anh ấy sẽ đau đớn, đến khi nào anh ấy mới vượt qua được? Mình muốn Việt lớn lên, muốn Việt sống khác, không bi quan và không than vãn nữa. Mình cũng không muốn anh ấy cứ ở bên mình vì mình thật sự không quen với cảm giác đó. Mình và Việt không phải là người yêu. Nếu cứ ở gần nhau có lẽ thật sự không tốt cho cả 2. Mình không biết mình có quá ác với 1 người khi kết thúc như vậy không? Mình không biết đây có phải là cách tốt nhất cho Việt không để khi vượt qua được anh ấy sẽ trở nên mạnh mẽ và sống khác trước đây.
1 phần lý do để mình nói thẳng những lời đó với anh ấy là sự không hề thay đổi của Việt. anh ấy vẫn như vậy, than vãn , yếu đuối, mất lòng tin vào cuộc sống. Mình đã tin là mình có thể giúp anh ý 1 phần nào. Giúp anh ý bỏ cái ý định ko lập gia đình và sẽ chết sau 30 tuổi. Nhưng mà ngày qua ngày, Việt cũng cố gắng nhưng mà thật sự mỗi khi mình nói đến điều đó anh ấy lại đấy là việc của anh, anh hạnh phúc với những gì anh có bây giờ, cuộc sống của anh đã là như vậy rôi blah blah.... Mình thật sự mệt mỏi. Mình cảm thấy anh ý như 1 đứa trẻ con vậy. Anh ấy nói dối , cười giả vờ, cứ như 1 đứa trẻ vậy. Mình biết là anh ý đang giả vờ. Mình cũng không muốn anh ý luôn đưa mình về. Mình cũng không thể để tình trạng đấy kéo dài dù rằng người yêu mình không có ở đây.
Mình không biết nữa. Có lẽ cách kết thúc hơi phũ phàng. Liệu mình đã lường trước được hậu quả của điều ấy chưa???
Anh ấy yêu mình. Nếu anh ấy không yêu mình nhiều thì anh ấy sẽ không bao giờ quì xuống xin mình 1 cơ hội hoặc là giây phút cuối cùng, anh ấy đã không để mình đi được và chạy theo ôm mình lại. Anh ấy bảo là anh có thế làm tất cả vì em, anh sẽ thay đổi vì em . Thật sự, lúc đấy mình chỉ nghĩ tại sao Việt lại có thể yếu đuối như vậy. Nhưng mà sáng nay khi thức dậy, mình hiểu ra, yếu đuối đâu phải là lỗi của 1 người???
Anh ấy không có lỗi khi yêu mình và quan tâm chăm sóc mình từng li từng tí. Mình thật sự không tốt, mình không tốt khi làm như vậy. Mình đã từng tin ko thành người yêu thì có thể làm bạn, nhưng sự thật thì là không thể. Mình luôn là người mạnh mẽ, đôi khi là sống quá lí trí. Chắc vì thế nên mình không thể chịu được khi nhìn 1 người con trai yếu đuối.Mình không yêu Việt chắc đấy cũng là 1 lí do lớn nhất. Lý do để mình có thể dứt khoát được mối quan hệ đấy chính là vì anh ấy chứ không phải vì Huy, ko phải là Việt là người đến sau.....
Anh ấy chắc chắn đã gục ngã, mình đã bước đi không dám quay đầu lại. Mình biết anh ấy sẽ đau đớn, đến khi nào anh ấy mới vượt qua được? Mình muốn Việt lớn lên, muốn Việt sống khác, không bi quan và không than vãn nữa. Mình cũng không muốn anh ấy cứ ở bên mình vì mình thật sự không quen với cảm giác đó. Mình và Việt không phải là người yêu. Nếu cứ ở gần nhau có lẽ thật sự không tốt cho cả 2. Mình không biết mình có quá ác với 1 người khi kết thúc như vậy không? Mình không biết đây có phải là cách tốt nhất cho Việt không để khi vượt qua được anh ấy sẽ trở nên mạnh mẽ và sống khác trước đây.
1 phần lý do để mình nói thẳng những lời đó với anh ấy là sự không hề thay đổi của Việt. anh ấy vẫn như vậy, than vãn , yếu đuối, mất lòng tin vào cuộc sống. Mình đã tin là mình có thể giúp anh ý 1 phần nào. Giúp anh ý bỏ cái ý định ko lập gia đình và sẽ chết sau 30 tuổi. Nhưng mà ngày qua ngày, Việt cũng cố gắng nhưng mà thật sự mỗi khi mình nói đến điều đó anh ấy lại đấy là việc của anh, anh hạnh phúc với những gì anh có bây giờ, cuộc sống của anh đã là như vậy rôi blah blah.... Mình thật sự mệt mỏi. Mình cảm thấy anh ý như 1 đứa trẻ con vậy. Anh ấy nói dối , cười giả vờ, cứ như 1 đứa trẻ vậy. Mình biết là anh ý đang giả vờ. Mình cũng không muốn anh ý luôn đưa mình về. Mình cũng không thể để tình trạng đấy kéo dài dù rằng người yêu mình không có ở đây.
Mình không biết nữa. Có lẽ cách kết thúc hơi phũ phàng. Liệu mình đã lường trước được hậu quả của điều ấy chưa???
Subscribe to:
Posts (Atom)